Lúc thuốc mê phẫu thuật vừa tan, tôi lờ mờ tỉnh lại thì nghe thấy bạn trai đang nói chuyện điện thoại với mẹ anh ta ngay bên cạnh, giọng đầy oán trách: “Lần này cô ấy có bảo hiểm y tế, chắc sau khi được thanh toán thì tốn khoảng một ngàn năm trăm thôi.”
“Nhưng cô ấy yếu ớt, lại đòi nghỉ nửa tháng, lương tám ngàn mà bị trừ hết bốn ngàn đó mẹ! Tháng này tối thiểu cô ấy cũng tiêu mất năm ngàn năm, nghĩ tới là tim con đau thắt lại luôn…”
Tim tôi bỗng giật thót. Không ngờ người bạn trai mà tôi sắp bàn chuyện hôn nhân lại tính toán chi li từng đồng tôi tiêu đến như vậy.
1.
Tôi nhắm nghiền mắt, sợ anh ta phát hiện mình đã tỉnh, nhưng Trình Hoành vẫn mải mê tính toán, lảm nhảm không ngừng: “Ba mẹ An Ngôn trước đây làm kinh doanh, tiền bảo hiểm xã hội đều tự đóng nên lương hưu không cao, mỗi người chỉ có 2.100 tệ thôi. Nhưng mà ba mẹ cô ấy có ba căn mặt bằng cho thuê, lần lượt là 3.500 tệ, 4.600 tệ và 3.000 tệ. Ngoài căn đang ở, hình như nhà cô ấy còn có thêm một căn ở khu Liên Hoa, cho thuê cũng được ba bốn ngàn một tháng.”
“Vậy thì trừ đi chi tiêu cơ bản khoảng 3.000 tệ, mỗi tháng nhà cô ấy tiết kiệm được khoảng 15.000 tệ. Không rõ những năm qua họ tích cóp được bao nhiêu, nhưng tính cách ba mẹ cô ấy cũng tiết kiệm, chắc cũng cỡ hai ba triệu rồi.”
‘Cái gì!’ Giọng của mẹ Trình Hoành đầy kích động, vang vọng trong phòng bệnh tĩnh lặng: “Vậy con còn chần chừ cái gì nữa! Mau mau nói chuyện kết hôn đi! Tốt nhất là nhanh chóng phát sinh quan hệ, nấu thành cơm chín luôn, đến lúc đó có muốn chạy cũng không được nữa!”
Trình Hoành thở dài: “Đâu có dễ vậy đâu mẹ, tụi con mới quen nhau được nửa năm, cô ấy đề phòng con dữ lắm. Những chuyện vừa nãy là con moi thông tin cực khổ mới có được, còn là lần đi dạo phố với cô ấy, cô ấy lỡ miệng nói mấy cái mặt bằng đó là của nhà mình nên con mới biết.”
“Hồi đó con cứ tưởng chỉ có một căn thôi, còn chạy tới chạy lui mua thuốc lá, mua trái cây hỏi ông chủ thuê bao nhiêu, người ta tưởng con định thuê nên nói luôn, còn bảo cách đó một con phố cũng có một căn là của nhà cô ấy, giá rẻ hơn, 3.000 tệ, mỗi tội vị trí hơi kém.”
Mẹ anh ta sốt ruột: “Nửa năm là quá đủ rồi, bây giờ người ta kết hôn chớp nhoáng đầy ra, không thể chờ nữa, con biết…”
Bà ta còn chưa nói hết, Trình Hoành đã vội ngắt lời: “Mẹ đừng nói nữa, có người tới.”
Nói xong liền cúp máy.
Tôi nghe tiếng bước chân ngoài hành lang từ xa đến gần rồi dần xa đi, Trình Hoành đến bên giường rõ ràng thở nhẹ nhõm ra mặt, đứng dậy đi vào nhà vệ sinh.
Toàn bộ cuộc trò chuyện vừa rồi khiến lưng tôi toát đầy mồ hôi lạnh. Không ngờ người bạn trai luôn chu đáo với tôi lại hiểu rõ tài sản nhà tôi như lòng bàn tay.
Nhưng rõ ràng điều kiện của Trình Hoành cũng đâu có tệ, chẳng giống người thiếu tiền chút nào, sao lại để tâm đến tiền nhà tôi như vậy?
2.
Lúc Trình Hoành từ nhà vệ sinh bước ra, tôi giả vờ vừa mới tỉnh, khẽ mở mắt. Anh ta lập tức nhào tới, vẻ mặt mừng rỡ, nhưng lại dè dặt dò xét: “Ngôn Ngôn, em tỉnh rồi à? Em tỉnh lúc nào vậy?”
Thật ra đây chỉ là ca phẫu thuật ruột thừa nhỏ, tôi tiện miệng nói với anh là sắp mổ thì anh lập tức xung phong đòi tới chăm sóc, bảo ba mẹ tôi cứ yên tâm ở nhà nghỉ ngơi.
Trước khi mổ, anh ta còn nghe lời bác sĩ dặn đi dặn lại tôi chuyện nhịn ăn, nhịn uống, còn tự lên mạng tra kỹ cách chăm sóc sau mổ, lập hẳn một thực đơn dinh dưỡng tỉ mỉ để tôi mau hồi phục.
Anh ta còn nói khi tôi ăn được rồi thì mẹ anh ta sẽ đích thân hầm canh gà cho tôi bồi bổ. Lúc đó tôi thật sự cảm động, nghĩ bụng chỉ là ca tiểu phẫu mà nhà anh đã lo lắng chu đáo như thế.
Thấy tôi không nói gì, anh dịu dàng hỏi: “Sao vậy? Em thấy khó chịu chỗ nào à? Anh gọi bác sĩ nhé?”
Ánh mắt anh ta đầy lo lắng, nhìn rất chân thành, nhưng cuộc trò chuyện lúc nãy giữa hai mẹ con họ lại khiến tôi thấy hoang mang, như thể đang sống trong hai thế giới đối lập.
Lời trách móc dâng lên đến miệng, cuối cùng tôi chỉ mấp máy môi hỏi: “Em vừa mới tỉnh thôi, còn thắc mắc anh đi đâu nữa cơ. Mà lúc gây mê em có nói nhảm gì giống mấy clip trên mạng không đó?”
Sự lo lắng trên mặt anh ta lập tức tan biến, cười dịu dàng: “Em coi video nhiều quá rồi, ai mà còn sức nói nhảm khi vừa tỉnh dậy sau khi gây mê chứ.”
Mấy ngày sau đó, Trình Hoành vẫn săn sóc từng li từng tí, gần như không rời tôi nửa bước. Mẹ tôi thấy vậy còn không ngớt lời khen anh ta.
Anh ta còn đích thân nấu cháo yến, hầm hải sâm cho tôi ăn, chẳng hề giống người vừa mới tính toán từng đồng trên điện thoại.
Đến mức tôi còn nghi ngờ, chẳng lẽ hôm đó mình nằm mơ?
Tôi thử dò hỏi: “Mấy hôm trước em đọc tin tức, thấy có ngôi sao trẻ tuổi đột ngột qua đời, nghĩ tới bản thân mới mổ xong, em bỗng thấy đời người vô thường quá, phải biết hưởng thụ kịp lúc. Em quyết định sau này thích gì thì mua nấy. Ra viện xong em định đi mua cái túi hiệu mà em mê lâu rồi.”
Trình Hoành đang múc canh thì khựng lại, ánh mắt thoáng kinh ngạc, nhưng rồi nhanh chóng nở nụ cười: “Đã thích thì nên mua từ sớm rồi.” Anh dừng một chút, rồi hỏi tiếp: “Túi kiểu gì vậy?”
Tôi mở trang web hãng ra cho anh ta xem: “Chính là mẫu này nè, đẹp quá ha? Hơn năm chục ngàn đó, chắc phải xin mẹ tài trợ mới mua nổi.”
Nụ cười trên mặt anh như cứng đờ, gắng gượng lắm mới cong nổi khóe miệng: “Ờ… cũng đẹp thật.”
Nếu như trước đó tôi còn lưỡng lự, thì giờ gần như chắc chắn: Anh ta tiếp cận tôi là nhắm vào tiền nhà tôi.
Nhưng rõ ràng hiện tại chúng tôi đang rất tình cảm, cứ như vậy tiến triển thì sớm muộn gì cũng cưới, vậy tại sao anh ta lại phải gấp gáp đến thế?
3.
Không ngờ hôm xuất viện, Trình Hoành đến đón tôi, từ cốp xe lấy ra một hộp quà, mặt mày rạng rỡ nói: “Cái túi mà em thích nè!”
Tôi ngạc nhiên nhận lấy, anh ta đắc ý khoe: “Hôm trước em nói thích cái đó, anh để ý rồi. Đúng lúc có bạn anh từ nước ngoài về, nên nhờ người ta mua hộ, rẻ hơn trên web chính hãng nhiều đó! Mua túi làm sao để bạn gái bỏ tiền được, chuyện này đương nhiên phải là bạn trai ưu tú như anh lo rồi!”
Tôi mở hộp quà, chiếc túi mà tôi hằng ao ước liền hiện ra trước mắt. Trong điện thoại, anh ta còn nhíu mày vì tháng này tôi tiêu mất năm ngàn, trước giờ hẹn hò cũng chỉ ăn uống, tặng hoa, cùng lắm là một lọ nước hoa đắt tiền, sao giờ lại hào phóng như thế?
Tôi bắt đầu cảm thấy khó hiểu.
Trên đường về nhà, khi tôi còn đang suy nghĩ nên tiếp tục thử anh ta thế nào, Trình Hoành bỗng mở lời: “Ngôn Ngôn, em cũng hơn hai mươi rồi, nhưng anh thấy em vẫn chưa biết tự chăm sóc bản thân. Lần này em đột ngột phải mổ, thật sự làm anh lo quá.”
“Anh nghĩ kỹ rồi, dù sao tụi mình cũng xác định tiến tới hôn nhân, hay là chuyển về sống chung trước đi! Ở cùng nhau anh có thể chăm sóc em mỗi ngày, đảm bảo không để em ốm đau thêm lần nào nữa. Em thấy sao?”
Trong đầu tôi như có chuông báo động vang lên. Tôi cẩn trọng đáp: “Nhưng giờ em sống với ba mẹ vẫn ổn, dọn ra ngoài chưa chắc em quen được…”
Trình Hoành kiên nhẫn khuyên nhủ: “Sau này cưới rồi em cũng phải dọn ra thôi, chi bằng bây giờ làm quen sớm. Nếu có chỗ nào chưa hợp, mình còn kịp điều chỉnh, tất nhiên anh sẽ chiều theo hết mọi ý của em.”
Tôi suy nghĩ một lúc, biết nếu từ chối ngay có thể khiến anh ta nghi ngờ, liền gật đầu nói: “Em cũng thấy hợp lý, nhưng anh biết mà, em khó tính với nơi ở, nếu nhà kém quá thì em không chịu nổi đâu đó.”
Trình Hoành lập tức hào hứng: “Không thành vấn đề! Nhất định khiến em vừa ý!”
4.
Tôi quen Trình Hoành trong một buổi chơi cầu lông. Hôm đó nổi hứng tham gia chơi thử, nhưng kỹ năng quá tệ nên bị đối thủ đánh cho te tua, đang lúc nản lòng thì anh ta tiến tới, nhiệt tình hướng dẫn cách đánh.
Chơi xong, hai đứa kết bạn liên lạc. Từ đó anh ta thường rủ tôi chơi cầu lông, rồi dần dần thân thiết hơn. Về sau bận rộn công việc, ít chơi thể thao nhưng lại nhắn tin gọi điện nhiều hơn. Rồi một ngày anh tỏ tình, chúng tôi chính thức quen nhau.
Anh ta nói quê ở thành phố bên cạnh, vì công việc nên mua nhà ở đây và đón gia đình lên sống cùng. Tôi từng tới nhà anh ăn cơm, căn hộ nằm trong khu khá tốt trong thành phố. Anh làm quản lý một phòng ban trong công ty niêm yết, điều kiện kinh tế xem ra cũng không tồi.
Vậy mà sau hôm đó, Trình Hoành bắt đầu tìm nhà. Chưa được mấy ngày, anh ta rủ tôi đi ăn, trong bữa cơm không ngừng than phiền: “Giờ mấy căn hộ có nội thất đẹp, môi trường tốt toàn giá chát, động
một cái là ba bốn ngàn. Giá mà anh có căn nhà trống ở đây thì đâu phải vất vả đi tìm như vậy.”
Tôi nghi hoặc hỏi: “Ủa, chẳng phải anh có nhà ở đây rồi sao? Sao lại nói vậy?”
Tay đang gắp thức ăn của anh khựng lại một giây, rồi nhanh chóng lấy lại bình tĩnh: “À… à, anh ý là có thêm một căn nhà trống cơ. Giờ anh đang sống với mẹ và em gái nên đâu còn căn nào khác.”
Thấy tôi không có phản ứng gì lạ, anh tiếp tục dò xét: “Mấy hôm nay anh đi xem nhà, thấy khu Liên Hoa trang trí với môi trường đều ổn, chỉ có điều giá thuê tầm bốn ngàn, hơi căng thật. Nếu ở đó mà có nhà thì tốt biết mấy.”
Tôi cười lạnh trong lòng.
Nói vòng vo mãi cuối cùng cũng để lộ cái đuôi hồ ly, muốn dọn tới sống chung, lại còn mơ được ở nhà tôi mà không tốn một xu nào.
Tôi đặt đũa xuống, đối diện ánh mắt chờ mong của anh, khẽ ho một tiếng rồi nói: “Khu đó xa ga tàu điện quá, anh vẫn nên tìm thêm đi. Đã dọn ra ở riêng thì chắc chắn phải thoải mái hơn ở nhà rồi. Chứ không em biết ăn nói sao với ba mẹ đây, anh thấy đúng không?”
5.
Sắc mặt Trình Hoành chợt tối sầm, cố gượng gạo chữa cháy: “Ngôn Ngôn nói đúng! Anh cũng đâu nỡ để em ở nơi tồi tàn. Vậy mấy hôm nữa anh tìm kỹ lại, chắc chắn sẽ tìm được chỗ tốt hơn.”
Tôi gật đầu đồng tình: “Cũng không cần gấp, anh cứ từ từ mà tìm. Ba mẹ em đang đi du lịch, chưa về sớm đâu. Chuyến này đi nước ngoài chắc phải mười mấy ngày mới về.”
Trình Hoành trợn tròn mắt, ngạc nhiên: “Đi du lịch nước ngoài á? Phải tốn không ít tiền ha? Sao em không nói gì với anh?”
Tôi thản nhiên đáp: “Tour châu Âu hai người, đăng ký theo đoàn thì cũng tầm bảy, tám chục ngàn á. Trong khu có người từng đi, khen tốt, giới thiệu cho ba mẹ em. Họ còn do dự, nhưng em vừa mổ xong, em nói nên sống hưởng thụ một chút. Ba em nghe xong gật gù thấy hợp lý, thế là đăng ký ngay.”
“Nghe nói mẹ em còn tranh thủ đi shopping mua mấy bộ đồ hiệu, túi xách nữa. Tổng cộng chắc tốn hơn trăm ngàn rồi đó. À mà mẹ em bảo cái túi anh tặng em dạo này cháy hàng, bạn anh làm sao mua được vậy?”
Nghe tôi nói tới chuyện tiêu hơn trăm ngàn, Trình Hoành suýt nữa đánh rơi cả đũa, trợn mắt há miệng: “Trăm mấy?! Nhà em có bao nhiêu tiền mà tiêu một cái là vèo cả trăm ngàn vậy?!”
Thấy tôi ngạc nhiên nhìn anh ta, anh ta vội vàng lấp liếm: “À… cái túi á hả, chắc… bạn anh có quan hệ tốt với bên cửa hàng nên mới đặt được…”
Nhưng dù cố nén, anh ta vẫn không nhịn được mà bật ra: “Nhưng… chẳng phải em nói ba mẹ em rất tiết kiệm sao? Tiết kiệm mà đi một chuyến chơi xài tới cả trăm ngàn?!”
Tôi gật đầu cười: “Đúng mà, tiết kiệm là trước đây thôi. Cả đời cực khổ rồi, giờ tiêu một chút để vui vẻ chẳng phải cũng hợp lý sao?”
Trình Hoành nghẹn họng, mấy lần muốn nói lại thôi. Bữa ăn kết thúc chóng vánh trong không khí gượng gạo và sắc mặt sa sầm của anh ta.
Ăn xong, anh bỗng viện cớ công ty có việc, vội vã rời đi, bảo tôi tự bắt xe về.
Tôi nhìn bóng lưng hấp tấp của anh ta, biết ngay tâm lý đã sụp đổ.
Chỉ là, tôi vẫn chưa thể hiểu nổi. Dù sau này chúng tôi có cưới nhau, tài sản của ba mẹ tôi sớm muộn gì cũng về tay của người con duy nhất là tôi. Anh ta cũng là người hưởng lợi kia mà. Tại sao lại sốt ruột đến thế, vừa vội vã moi thông tin, vừa thúc ép cưới cho bằng được?
Đúng lúc đó, tin nhắn của thám tử tư tôi thuê được gửi đến. Tôi mở file đính kèm ra xem, vừa đọc đến dòng đầu tiên đã lạnh cả sống lưng.
6.
Căn hộ mà Trình Hoành đang ở hiện tại… Hoàn toàn không phải nhà anh ta mua, mà là nhà thuê!
Anh ta đúng là có làm trong công ty đó, nhưng thực tế chỉ là nhân viên nhân sự bình thường, chứ không phải trưởng phòng gì hết!
Điều khiến tôi choáng nhất là… Người đang sống cùng nhà với anh ta bây giờ… không phải em gái, mà là bạn gái của anh ta!
Tên cô ta là Trần Uyển, Và càng kinh khủng hơn là…
Cô ta đang mang thai con của Trình Hoành.
Tôi xem đi xem lại mấy lần.
Cho đến khi nhìn thấy bức ảnh mà thám tử gửi đến, Trình Hoành đang cùng cô ta đi khám thai ở bệnh viện, trên mặt nở nụ cười dịu dàng, bàn tay còn nhẹ nhàng đặt lên bụng cô ta…
Lúc đó, tôi mới thật sự tin.
Không trách được… Mỗi lần tôi đến nhà anh ta ăn cơm, cô ta đều không có lấy một nét mặt dễ chịu. Quà tôi tặng, cô ta thẳng thừng hất xuống đất trước mặt tôi, quay người bỏ vào phòng, sập mạnh cửa lại.
Khi ấy Trình Hoành còn vội vàng giải thích: “Em gái anh đang mang thai nên tâm trạng thất thường chút thôi, không phải nhắm vào em đâu, em đừng để bụng nha.”
Anh ta còn từng kể rằng… Em rể phải đi công tác dài ngày ở xa, để em gái mang thai ở nhà một mình nên cả nhà lo lắng, mới đón nó về ở cùng để tiện chăm sóc.
Nó vì giận chồng bỏ bê, nên cả thai kỳ u uất, khó chịu, vậy nên mới hay cáu gắt…
Mà sự thật là… Thám tử nói với tôi, quê Trình Hoành không hề ở thành phố kế bên. Anh ta trước kia vay mượn tiền của họ hàng với lý do làm ăn, sau bị đòi nợ liên tục, nên mới dạt tới đây.
Họ muốn đổi đời, vậy nên hai người hợp mưu nghĩ ra cái “kế hoạch câu cá” này. Mỗi tháng bỏ tiền thuê nhà xịn, xe sang, để làm bộ làm tịch, giả làm người thành đạt… chỉ để giăng bẫy mồi “giàu”.
Và tôi… Chính là con mồi mà họ nhắm trúng.
Tôi tức đến run người. Nửa năm qua bị Trình Hoành dỗ ngon dỗ ngọt, tôi đã tiêu không biết bao nhiêu tiền. Tôi còn rộng lượng thông cảm cho một “cô em gái mang thai vất vả”, mua cả đống đồ bổ biếu tặng, từng chút từng chút một đều là thật lòng…
Kết quả… Tôi bị họ xoay như chong chóng.
Trình Hoành không nỡ bỏ người yêu thật sự. Cũng không nỡ bỏ khối tài sản nhà tôi. Muốn vơ cả hai tay?
Được thôi.
Tôi sẽ để cho anh ta trắng tay!
7.
Những ngày này, để có thể dọn ra ở sớm với tôi, lại mong sau này tôi chi ít thì anh ta chi được nhiều, Trình Hoành dốc hết tâm tư gửi cho tôi đủ loại link nhà ở các khu cao cấp, chỉ sợ tôi không hài lòng.
Tôi chọn ngay căn có giá thuê đắt nhất, còn thúc giục anh ta ký hợp đồng sớm với chủ nhà: “Ba mẹ em sắp đi du lịch về rồi, lúc đó mà đến xem thấy anh đối xử tốt, lại mạnh tay thế này, chắc chắn sẽ gật đầu cho cưới ngay!”
Chỉ vài câu đã trúng tim đen Trình Hoành. Vốn còn do dự vì giá thuê cao, giờ không nói thêm câu nào, vội vàng ký hợp đồng.
Trả tiền nhà xong, anh ta than với tôi: “Chủ nhà khó tính thật đó, bắt đặt cọc hai tháng, trả một tháng trước, một phát rút luôn mười mấy ngàn. Còn bảo đồ đạc trong nhà toàn đồ xịn, sợ anh làm hỏng.”
Tôi dịu dàng dỗ dành: “Không sao đâu, miễn là hai đứa mình ở thấy thoải mái là được. Sau này tụi mình cưới nhau, mẹ em thấy nhà đẹp thế này kiểu gì cũng đồng ý mua lại luôn, khỏi phải ngó sắc mặt chủ nhà.”
Trình Hoành nghe vậy sướng như mở cờ trong bụng, cứ thế ngập chìm trong chiếc “bánh vẽ” mà tôi cố tình dựng lên.
Sau khi thanh toán xong, anh ta bắt đầu liên tục hỏi tôi bao giờ ba mẹ về. Thấy tôi cứ nói chưa về, anh ta bắt đầu sốt ruột, còn ra sức thuyết phục tôi dọn vào trước, thậm chí bảo nếu ngại thì để một mình tôi ở cũng được, còn anh ta sẽ giúp tôi chuyển đồ ngay.
Ngay lúc anh ta sắp xếp xong xuôi, chuẩn bị xách vali tới nhà tôi dọn dẹp, tôi thản nhiên thông báo: “Ba mẹ em về rồi. Họ nói đã xem video căn hộ, thấy cũng ổn nên không cần tới xem nữa. Ngày mai trưa mình hẹn nhau ăn ở trung tâm thương mại gần nhà, ba mẹ em mời anh và gia đình tới luôn, cùng bàn chuyện cưới hỏi.”
Câu này vừa dứt, Trình Hoành như trút được gánh nặng, mắt sáng rỡ, vội vàng cam đoan: “Anh và mẹ anh nhất định sẽ không làm phụ lòng ba mẹ em!”
8.
Sáng hôm sau, Trình Hoành đến với vẻ mặt có lỗi: “Anh xin lỗi, hôm nay em gái anh không được khỏe, mẹ anh không yên tâm để cô ấy ở nhà một mình, nên hai người không đến được. Lúc nữa gặp ba mẹ em, anh nhất định sẽ xin lỗi tử tế.”
Tôi hiểu rõ, chẳng qua là đòn phủ đầu của bên kia thôi.
Tôi đoán được mà. Lúc tôi đến nhà họ, cái kiểu trừng mắt của cô ta đã nói lên tất cả.
Dù có toan tính kỹ lưỡng cỡ nào, đến lúc Trình Hoành thực sự dẫn tôi về làm vợ, sao cô ta không chột dạ cho được?
Cô ta mang thai, còn chưa đăng ký kết hôn. Người đàn ông đầu ấp tay gối lại đang quấn quýt với một người phụ nữ khác bên ngoài. Bảo sao không hoảng?
Nhỡ Trình Hoành thật sự phản bội thì sao? Vậy nên cô ta nhất định không chịu ngồi yên, không muốn tôi dễ dàng chiếm vị trí chính thất.
Tôi giả vờ rộng lượng: “Em gái anh bầu bí chắc cũng tám tháng rồi nhỉ? Giai đoạn này quan trọng mà, ba mẹ em hiểu được.”
Trình Hoành nhìn tôi với ánh mắt đầy cảm kích, trong lòng chắc hẳn thở phào.
Bữa ăn diễn ra rất suôn sẻ. Nhờ tôi chuẩn bị trước, ba mẹ không làm khó anh ta. Trình Hoành thì dẻo miệng khỏi chê, đáp đâu trúng đó.
Ba mẹ tôi còn tỏ ra rất thoải mái: “Thấy con có nhà ở thành phố rồi thì chúng ta không ép mua nhà nữa. Bình thường con đối xử với con bé rất tốt, chúng ta đều ghi nhận. Chỉ có điều… hai chúng ta yêu cầu tổ chức tiệc cưới ở đây, tiền tiệc hai ông bà già này lo. Toàn khách của hai ta mà, không để con phải chi. Chúng ta cũng không câu nệ hình thức. Lần sau mẹ con tới, mình gặp mặt ăn bữa cơm, con tặng con bé ít trang sức, để ta xem ngày tốt, rồi hai đứa đi đăng ký.”
Trình Hoành phấn khởi ra mặt, gật đầu lia lịa. Bỏ ra chút tiền mua vài món trang sức, đổi lại
là cưới được cô vợ con nhà giàu, sau này tài sản tự nhiên về tay, đời còn gì lời hơn?
Nhưng tôi đâu dễ để anh ta được như ý.
Ăn xong, ba mẹ tôi về nghỉ ngơi trước. Tôi và Trình Hoành dạo quanh trung tâm thương mại.
Đi ngang tiệm vàng, tôi đề nghị: “Ba mẹ em vừa nói anh mua trang sức cho em còn gì, mình vào xem thử luôn đi?”
Trình Hoành vẫn còn lâng lâng vì tưởng sắp được “đăng ký kết hôn”, chưa kịp hoàn hồn đã bị tôi kéo vào tiệm.
Tôi bước đến quầy, nói với nhân viên: “Bọn em đang tìm trang sức cưới ạ, ngân sách không giới hạn, cái nào đẹp là lấy luôn. Chị có gợi ý gì không?”
Mắt nhân viên lập tức sáng rỡ. Cô ấy nhanh chóng lấy ra loạt mẫu thuộc bộ sưu tập cưới: “Đây là bộ trang sức cưới mới ra hôm qua. Cây trâm phượng này được chế tác rất tinh xảo, tượng trưng cho hỷ sự. Và đây là cặp vòng long phụng, vàng nguyên khối, thiết kế đối xứng, đảm bảo chị đeo lên sẽ rạng ngời luôn! Để em thử cho chị nhé.”
Tôi vừa định đưa tay, Trình Hoành liền kéo tôi lại, ghé tai thì thào, mặt không được tự nhiên: “Mua trang sức bây giờ có hơi sớm quá không? Anh chưa chuẩn bị gì cả, hai bên gia đình cũng chưa gặp mặt đàng hoàng… Hay là để hôm khác đi?”
Tôi nhẹ nhàng đẩy tay anh ra, cố tình nâng giọng: “Thì kiểu gì cũng cưới mà, mua sớm lời hơn chứ. Giá vàng giờ chưa tăng, cứ nghe nói chiến tranh là lại nhảy vọt. Càng để lâu càng lỗ!”
Trình Hoành bắt đầu lo lắng, há miệng mấy lần mà không nói được gì.
Nhân viên thì hào hứng hết cỡ, đem từng món tôi thích ra thử cho tôi. Càng thử, sắc mặt Trình Hoành càng đen như đít nồi.
Khi tôi vừa thử xong món thứ tám, anh ta cuối cùng cũng không nhịn được nữa.
Anh tiến tới, run giọng kéo tôi ra: “Đủ rồi chứ? Cưới xong em cũng đâu đeo hết được mấy món này. Với lại anh thấy mấy mẫu em chọn hơi rườm rà, em hợp kiểu đơn giản hơn.”
Tôi liếc anh một cái, làm nũng nói: “Sao giống nhau được? Trang sức cưới thì càng to, càng lộng lẫy càng tốt. Em đeo đẹp, khách đến nhìn anh cũng có thể diện đúng không?”
Trình Hoành gần như không che nổi vẻ lúng túng và bối rối.
Tôi mỉm cười, ngoảnh sang nhân viên: “Thôi thì cứ lấy hết mấy món hồi nãy đi, dù sao hôm nay anh ấy cũng là người trả tiền mà.”
Nhân viên như mở hội, nhanh chóng tính hóa đơn: “Tổng cộng là 98.666 tệ, anh muốn thanh toán bằng cách nào ạ?”
Tôi quay lại, nhìn thẳng vào Trình Hoành đang cứng đờ người như tượng.
10.
Thật ra tôi chọn cũng không nhiều, chỉ là thử hơi lâu. Người nhà các cặp khác cũng đang thử vàng ở quầy bắt đầu tò mò nhìn về phía chúng tôi, ai nấy đều muốn xem rốt cuộc chúng tôi có dám mua hay không.
Dưới ánh nhìn của bao người, Trình Hoành bước tới chậm chạp như đeo đá tạ dưới chân. Anh ta cầm điện thoại, lướt qua lướt lại cả buổi, mồ hôi túa ra hai bên thái dương, mặt nhăn như khỉ, không biết đang cố xoay sở cái gì.
Tôi liếc nhẹ sang màn hình. Là trang vay tiền online và hiện rõ: anh ta vẫn đang nợ hơn bốn vạn.
Ánh mắt người xung quanh ngày càng lạ, bắt đầu có người thì thầm, đến cả nhân viên bán hàng cũng sắp không giữ nổi nụ cười chuyên nghiệp.
Đúng lúc đó, tôi “chợt nhớ ra”: “Ôi, em quên mất, anh chuyển tiền cho em rồi còn gì.
Thôi để em thanh toán luôn nhé!”
Trình Hoành ngẩng lên, ánh mắt sửng sốt, nhưng rất nhanh đã lấy lại vẻ tự nhiên, toàn thân như được tháo dây buộc, thở phào ra mặt.
Tôi mặc cho ánh nhìn kỳ quái của nhân viên, dứt khoát quẹt thẻ thanh toán.
Ra khỏi tiệm, Trình Hoành lập tức lân la giải thích, thậm chí còn có chút trách móc: “Sao em lại tự ý thanh toán? Mua tam kim là chuyện của chồng sắp cưới chứ, em làm vậy anh biết lấy gì mà thể hiện với ba mẹ em đây? Lỡ ba mẹ em thấy mấy món này mà tưởng anh keo kiệt thì sao?”
Trong lòng tôi chỉ thấy buồn nôn. Cái dáng anh ta toát mồ hôi vì không xoay nổi tiền ấy, chắc có lật tung đêm nay cũng không kiếm đâu ra nổi một vạn.
Tôi vốn chỉ định khiến anh ta lúng túng, chứ không phải để bản thân mình mất mặt.
Tôi dịu dàng, hiểu chuyện, nhỏ nhẹ đáp: “Sao anh lại nghĩ vậy? Em chỉ nghĩ anh nói cũng đúng, hai bên gia đình chưa gặp nhau chính thức mà mua tam kim thì không hay lắm. Nên em mới trả tiền trước. Em cũng muốn tạo ấn tượng tốt với gia đình anh thôi.”
Vài câu đã dỗ ngọt Trình Hoành, môi anh ta cong lên: “Yên tâm, mẹ anh chắc chắn sẽ thích em.”
Tôi mỉm cười, nhẹ nhàng hỏi tiếp: “Còn… em gái anh thì sao?”
Anh ta hơi khựng lại, rồi vội đáp: “Em ấy… em ấy cũng thích em chứ.”
Tôi gật đầu hài lòng: “Vậy thì tốt. Anh bảo hôm nay em gái anh mệt đúng không? Vậy thì em về cùng anh luôn, tiện thể ghé thăm cô ấy, cũng báo với mẹ anh chuyện cưới luôn thể.”
11.
Trình Hoành khựng lại ngay tức khắc: “Sao… đột ngột vậy?”
Tôi tròn mắt: “Đột ngột gì đâu? Em từng đến nhà anh ăn cơm mấy lần rồi mà. Với lại em cũng lo cho sức khỏe của em gái anh.”
Anh ta lúng túng muốn từ chối, nhưng tôi hỏi thẳng: “Anh không muốn em tới? Hay là… có bí mật gì không tiện cho em biết?”
Trình Hoành vội vàng lắc đầu như trống bỏi, không nghĩ ra lý do nào hợp lý để từ chối, đành phải đưa tôi về cùng.
Quả nhiên, vừa bước vào cửa, Trần Uyển đã trợn trắng mắt với tôi như thường lệ. Nhưng khi thấy tôi tay xách mấy túi vàng lấp lánh, ánh mắt cô ta cứ dán chặt vào, không rời ra được.
Tôi vẫn tỏ vẻ quan tâm như mọi khi: “Nghe Trình Hoành nói hôm nay em không khỏe, nên dì Trình ở nhà chăm em. Bây giờ thấy khá hơn chưa? Mà nhắc mới nhớ, sao không thấy dì đâu nhỉ?”
Trần Uyển từ trước đến nay luôn tỏ vẻ khinh khỉnh, chẳng buồn mở miệng với tôi. Thấy ánh mắt cô ta dán chặt vào túi vàng, tôi lại cố tình nói to: “Hôm nay Trình Hoành đến gặp ba mẹ chị bàn chuyện cưới đó. Khá vui vẻ. Sau bữa cơm anh ấy nói muốn đưa chị đi chọn trang sức cưới.”
Mặt Trần Uyển tức thì biến sắc, trợn mắt nhìn Trình Hoành, hai tay siết chặt thành nắm đấm.
Trình Hoành vốn đã căng như dây đàn, thấy vậy liền hoảng hốt cúi đầu nói nhỏ: “Lúc em gái anh cưới, chồng nó không mua gì hết. Giờ thấy em có nhiều trang sức vậy, chắc nó tủi thân. Em đừng để ý…”
Nói rồi còn ra hiệu liên tục, cuối cùng bước tới đẩy Trần Uyển vào phòng.
Nhưng Trần Uyển làm gì chịu. Đang mang thai con của người đàn ông mình yêu, nhưng hôm nay gã vừa đi bàn chuyện cưới với người khác, lại còn mua vàng bạc đầy tay cho cô ta khoe về nhà? Sao mà nuốt nổi?!
Cô ta hất tay Trình Hoành ra, tức giận gằn giọng: “Tôi không đi! Nhà này có phải của cô ta đâu mà tôi phải vào phòng?!”
Cô ta đi vài bước tới, ngồi phịch xuống ghế sofa, ánh mắt sắc như dao lia thẳng về phía tôi, tràn đầy địch ý.
12.
Trình Hoành lúc này sắp phát khóc, lo Trần Uyển không kìm được.
Tôi thản nhiên lấy từng món trang sức ra đặt lên bàn, ngồi xuống cạnh cô ta, cười nói: “Anh trai em đúng là có mắt nhìn thật đấy. Món nào cũng đẹp mê ly. Nhưng mà chắc chị đeo không xuể, hay em chọn một món đi, xem có món nào em thích không?”
Giọng điệu tôi dịu dàng, y như một cô chị dâu mẫu mực.
Trần Uyển cười gượng: “Không cần đâu. Chồng tôi đang làm ăn lớn, đợi thanh toán xong đơn hàng, tôi thích gì anh ấy cũng mua cho tôi. Còn mấy thứ này, chị giữ lại mà đeo.”
Tôi gật đầu phụ họa: “Cũng đúng. Đàn ông yêu ai thì mới sẵn sàng tiêu tiền vì người đó. Còn không, toàn vẽ bánh trên miệng thôi.”
“Như cái túi hàng hiệu này, chị trước giờ tiếc tiền không dám mua. Anh trai em biết chị thích, lập tức mua tặng không chút do dự. Tuy giờ chồng em chưa làm được vậy, nhưng chị tin anh ấy chắc chắn là người tốt.”
Trần Uyển liếc qua, hừ lạnh một tiếng.
Trình Hoành đứng bên mặt tái mét.
Tôi còn cố tình quan tâm: “Sao thế? Mặt anh trông khó chịu quá, không khỏe à?”
Anh ta gượng cười: “Không… không sao… Nhưng mấy món trang sức đó là em mua mà, sao lại nói là anh tặng? Trước mặt người nhà anh, em không cần nhường công đâu.”
Tôi đánh yêu lên ngực anh ta, nũng nịu: “Anh nói gì thế? Tiền của em không phải là tiền của anh sao? Sắp đi đăng ký kết hôn rồi còn gì.”
“À đúng rồi, em lưu nhiều mẫu váy cưới lắm, nhưng không thể để anh xem trước được, kẻo mất bất ngờ. Hay để em gái anh giúp em chọn nhé? Dù sao cũng từng cưới rồi, chắc chắn có kinh nghiệm.”
Tôi mở album ảnh, đưa điện thoại ra trước mặt Trần Uyển. Từng tấm váy cưới lung linh lướt qua, cô ta tuy mặt lạnh nhưng không nỡ rời
mắt.
Bỗng dưng ánh mắt cô ta mở to, tay vung mạnh hất điện thoại của tôi rơi xuống đất, hét lên giận dữ đứng bật dậy.
Trình Hoành giật nảy mình, lập tức đứng dậy định chạy qua xem có chuyện gì. Nhưng vì có tôi ở đó, anh ta đành đanh mặt lại, gằn giọng: “Em cho cô ấy xem cái gì vậy?”
Tôi nhặt điện thoại lên, lướt nhanh một cái, làm bộ thẹn thùng: “Chắc em lướt nhanh quá, lỡ tay bấm trúng ảnh hai đứa mình hôn nhau lần trước. Ngại thật…”
Trần Uyển mắt trợn tròn, thở dốc, run giọng chỉ tay vào tôi: “Sao có thể?! Anh ấy nói chưa từng chạm vào cô mà!”
Tôi che miệng cười ngọt ngào: “Trời đất, em gái à, mang thai sắp sinh rồi mà còn ngây thơ vậy sao? Trình Hoành sao có thể không hôn chị chứ?Tụi chị sắp kết hôn mà.”
Tấm ảnh hôn đó là lúc còn ngọt ngào chụp lại, tôi suýt xóa, may mà giữ lại, giờ dùng thật đúng lúc.
Tôi tiếp tục xát muối: “Tương lai chị với Trình Hoành cũng sẽ có con, biết đâu sang năm là có, lúc đó hai bé có thể chơi chung luôn.”
Trần Uyển rốt cuộc không chịu nổi nữa, quăng toàn bộ số trang sức xuống đất, gào lên: “Mơ đi! Cô đời này đừng hòng sinh con cho anh Hoành! Tôi và anh ấy đã tổ chức tiệc cưới ở quê rồi, chúng tôi mới là vợ chồng thật sự! Nếu nhà cô không có tiền, anh ấy còn chẳng buồn nhìn cô lấy một cái! Cái túi hàng hiệu kia cũng là hàng fake! Vài trăm tệ thôi mà bị lừa trắng trợn, đúng là dễ dụ!”
Trình Hoành hoảng loạn nhào tới bịt miệng cô ta, nhưng đã quá muộn. Từng câu từng chữ cô ta nói, tôi đều nghe rõ mồn một.
Tôi ôm ngực, vờ như đau lòng tột độ, nhìn họ với vẻ hoảng hốt: “Cái gì cơ?! Hai người không phải là anh em sao? Làm sao lại là… vợ chồng?!”
Trần Uyển cuối cùng cũng thấy ngẩng đầu được, đắc ý nói: “Đúng vậy! Đứa bé trong bụng tôi là của anh ấy! Tôi mới là người anh ấy yêu thật! Còn cô… cô chỉ là cái máy rút tiền!”
Tôi véo mạnh vào đùi mình một cái, nước mắt lập tức tuôn như suối. Tôi khóc đến đứt từng khúc ruột: “Trình Hoành! Tôi yêu anh như thế, vậy mà anh lừa tôi! Tôi không ngờ anh là loại người này!”
Trình Hoành bị kẹt giữa hai chúng tôi, vò đầu bứt tai, khổ sở như chó gặm phải xương. Cuối cùng, tham tiền chiến thắng, anh quay sang van xin tôi: “Em nghe anh giải thích! Hồi đó anh say rượu mất kiểm soát nên mới có đứa bé này. Anh chỉ định chịu trách nhiệm cho xong. Chờ sinh xong… anh thề…”
Trần Uyển như phát điên, gào lên: “Anh nói gì?! Rõ ràng anh nói với tôi… chỉ vì tiền mới bám lấy cô ta! Chờ moi xong, anh sẽ ly hôn rồi cưới tôi!”
Tôi “chợt hiểu ra” tất cả, lập tức giáng cho Trình Hoành một cái tát giòn tan, nghiến răng: “Đồ lừa đảo!”
Tôi cầm cái túi hàng giả kia ném vào mặt anh ta, dứt khoát gom hết chỗ trang sức, cái nào tôi bỏ tiền ra tôi lấy lại, rồi quay lưng bỏ đi không chút do dự.
Sau lưng là Trình Hoành đang giải thích gấp gáp, nhưng còn chưa kịp đuổi theo đã bị Trần Uyển túm lại, dọa: “Nếu anh dám ra ngoài! Tôi sẽ nhảy từ ban công xuống, mẹ con tôi chết trước mặt anh luôn!”
Ra đến cổng khu nhà, tôi gặp ngay mẹ Trình Hoành đang xách rau về. Bà ấy thấy tôi liền vui vẻ gọi: “Ôi, con đến đúng lúc, chuẩn bị ăn cơm đó. Vào nếm thử món mới của bác, sau này thành người một nhà rồi, con muốn ăn gì cứ nói.”
Tôi nở nụ cười tươi rói: “Chà, vậy sao được ạ. Chỉ sợ cô con dâu trong nhà bác không vui khi thấy cháu bước chân vào thôi.”
Nụ cười của bà ta lập tức đông cứng, đứng chết trân tại chỗ.
14.
Về đến nhà, tôi lập tức chặn Trình Hoành trên toàn bộ nền tảng.
Sau đó xin nghỉ phép, bay ra nước ngoài du lịch xả stress. Tôi nghĩ, nếu anh ta biết tôi tiêu từng ấy tiền cho riêng mình, chắc tức đến nội thương.
Ba mẹ kể, hôm sau Trình Hoành dẫn cả mẹ gã đến nhà xin lỗi. Chắc là đã dỗ được cái ổ trong nhà kia rồi.
Vừa mở miệng, gã đã bị ba tôi đuổi thẳng: “Hôm đó, gã van xin: ‘Chú ơi, chuyện của cháu với Trần Uyển không như mọi người nghĩ đâu. Lúc đó cháu say, không nhớ gì hết, đến khi cô ta báo có thai mới biết. Cháu đã khuyên cô ta phá thai rồi cho tiền sống riêng, nhưng cô ta không chịu.’ ‘Chú là đàn ông, chắc hiểu được cho cháu đúng không?’ ‘Cháu định sau khi sinh xong thì để mẹ cháu nuôi, không ảnh hưởng gì đến cháu và Ngôn Ngôn cả. Nếu Ngôn Ngôn không thích, cháu sẽ đưa mẹ và đứa bé về quê, tuyệt đối không gây phiền phức.’ ‘Cháu xin chú giúp cháu nói tốt với Ngôn Ngôn một câu… Cháu thật lòng yêu cô ấy!’”
Ba tôi nghe xong cười lạnh, thẳng tay bóc trần: “Tôi làm ăn bao nhiêu năm, loại người như cậu, tôi nhìn phát biết liền. Muốn ăn cả hai, vừa tình yêu vừa tiền bạc. Vừa muốn bắt cá trong hồ, vừa không bỏ nồi trên bếp.”
“Cái đầu óc ti tiện của cậu, chỉ lừa nổi mấy cô gái mới lớn, chưa từng bị đời tát cho tỉnh. Cậu cái gì cũng muốn, sau này cái gì cũng không giữ được!”
“Cút ngay! Không thì tôi cho cả khu này biết bộ mặt thật của cậu! Xem cậu quen nhiều hay tôi có nhiều mối hơn!”
Trình Hoành nghẹn họng, không nói được lời nào, cuối cùng kéo mẹ gã lủi thủi rời đi.
Tôi nghe ba kể lại mà cười không nhặt được mồm. Không trách được ngày xưa chỉ gặp một lần, ba tôi đã sống chết phản đối. Đúng là chỉ có đàn ông mới hiểu đàn ông nhất.
Tôi chợt cảm thấy biết ơn ca mổ nhỏ đó. Nó không chỉ lấy ruột thừa ra ngoài, mà còn giúp tôi cắt luôn một thứ ký sinh độc hại.
Sau chuyến đi, tôi về lại công ty, tiếp tục công việc như chưa có chuyện gì. Ai ngờ đâu, Trình Hoành lại dám mò tới công ty chặn đường tôi…
15.
Thấy người qua lại đông, tôi kéo Trình Hoành vào một quán trà sữa trong trung tâm thương mại kế bên.
Gã tưởng có hy vọng, liền khẩn khoản năn nỉ: “Ngôn Ngôn, mọi chuyện không như em nghĩ đâu. Anh sớm đã tính rồi, chờ cô ta sinh xong, anh sẽ cắt đứt với cô ta.”
“Người anh yêu chỉ có em. Anh ở bên cô ta chỉ vì trách nhiệm thôi, em không cảm nhận được sao? Em nghĩ xem, những lúc em bệnh, anh thức trắng đêm bên giường, chẳng phải điều đó nói lên tất cả rồi sao?”
“Giết người chưa chắc đã bị tử hình, anh chỉ phạm sai lầm, chẳng lẽ không xứng có cơ hội sửa sai sao? Anh thề, sau này sẽ gấp đôi yêu thương em.”
Tôi mỉm cười, nghiêng đầu hỏi: “Thật chứ? Đợi cô ta sinh xong, anh sẽ tránh xa đúng không? Vậy… còn đứa bé thì sao?”
Như kẻ chết đuối vớ được cọng rơm, gã vội hứa: “Anh thề! Cô ta sinh xong là anh cho cô ta đi ngay. Nếu em không thích đứa bé, để mẹ anh đem về quê nuôi. Nếu vẫn không hài lòng, để cô ta dắt theo con rời khỏi đây, mỗi tháng gửi ít tiền nuôi con cũng được.”
Tôi giả vờ do dự, gã ta lại càng khẳng định: “Không gửi cũng chẳng sao. Tiền có chuyển hay không là do anh quyết, miễn là em chấp nhận ở bên anh, cái gì anh cũng chiều em.”
Tôi liếc qua phía sau lưng gã ta, nở nụ cười châm biếm: “Anh nhìn đi, ‘người anh yêu thật sự’ đang đứng sau đó kìa. Vì tiền, đến cả đứa con chưa ra đời, anh cũng muốn bỏ.”
Trình Hoành run bắn, từ từ quay đầu lại, Trần Uyển đang đứng ngay phía sau, mặt đỏ bừng vì giận, bụng bầu lớn phập phồng theo hơi thở gấp.
Từ lúc Trình Hoành đến tìm tôi, tôi đã thấy cô ta lén theo sau. Nên tôi cố tình chọn chỗ vắng, để cô ta nghe rõ từng câu từng chữ.
Trần Uyển bước tới, giọng nghẹn lại: “Tôi biết ngay, anh ra ngoài khuya thế này chắc chắn là để gặp con tiện nhân này!”
“Tôi mang thai vì anh suốt 10 tháng, anh đối xử với tôi thế à? Anh căn bản chưa từng yêu tôi! Thứ anh yêu chỉ có tiền thôi! Tôi tỉnh rồi, anh nói với ai cũng như nhau!”
“Anh lừa tôi, bảo chịu khổ vì sau này chúng ta sẽ phú quý, bảo tôi cố gắng vì tương lai… Tôi đã bao giờ đòi tiền đâu?! Anh vì bản thân anh thôi!”
Tôi không nhìn lại, chỉ yên lặng đứng dậy, đẩy cửa rời đi.
16.
Về sau, một buổi tối đi dạo công viên với ba mẹ, tôi bất ngờ thấy mẹ Trình Hoành đang đẩy một chiếc xe nôi cũ kỹ.
Đứa bé bên trong tròn mắt ngơ ngác nhìn quanh.
Bà ta vừa đi vừa rơm rớm nước mắt kể khổ với người xung quanh: “Trời ơi, cái số tôi khổ quá! Đẻ xong là nó bỏ con lại rồi mất hút, gọi không nghe, nhắn không trả lời… Ngay cả nhìn con một lần cũng không thèm!”
“Trước đó con tôi còn có một đứa bạn gái vừa xinh vừa giàu, sắp cưới tới nơi rồi, cả nhà tôi sắp đổi đời đến nơi… Kết quả là con mẹ này chen vào, phá hỏng hết mọi thứ!”
“Nhưng mà cái đứa bạn gái kia cũng không ra gì đâu! Con tôi tặng bao nhiêu đồ, thuê nhà hạng sang cho nó, vậy mà nói chia tay là chia luôn! Không thèm trả lại gì hết! Tiền thuê nhà thì ai trả?!”
“Giờ con tôi nợ đầm đìa, suốt ngày chạy vạy, đến việc cũng mất luôn. Cũng chỉ tại nó quá khờ, để mấy đứa con gái kia quay như chong chóng!”
Tôi nghe đến tức nghẹn họng. Đừng nói đến cái nhà kia, chính tôi mới là người đổ tiền vào gã! Tiền xăng gã đổ cũng từ thẻ tôi tặng, quà cáp toàn là tôi bỏ ra.
Tôi suýt lao ra cãi lý, may mà mẹ tôi giữ tay tôi lại, lắc đầu ý bảo đừng phí lời.
Tôi còn đang tức, thì bỗng có một giọng trẻ hơn chen vào phản bác: “Ủa chị, nghe không hợp lý nha. Vừa có bạn gái vừa có con, tính ra là bắt cá hai tay, bị người ta phát hiện rồi hả?”
“Giờ con gái thông minh lắm, không có ai chịu bị dắt mũi đâu. Con trai chị đã làm chuyện đó được, còn chuyện gì mà không dám làm?”
Xung quanh bật cười ồ lên. Mặt bà ta lúc đỏ lúc xanh, lúng túng đẩy xe b
ỏ chạy.
Tôi và mẹ nhìn nhau cười, gió đêm nhè nhẹ thổi qua, lòng tôi thảnh thơi nhẹ nhõm hơn bao giờ hết.
(Hết)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét