Chồng tôi trúng xổ số mười triệu, lén lĩnh thưởng mà không cho tôi biết, sau đó còn vỗ bản thỏa thuận l/y h ô/n thẳng vào mặt tôi.
“Tao bây giờ giàu rồi, muốn loại phụ nữ nào mà chẳng có? L/y h/ô n đi! Nhìn mặt mày tao buồn nôn!”
Hôm đi ký giấy l/y h ô/n, gã còn dẫn bồ đến.
Vừa thấy tôi, cô bồ xinh đẹp lập tức tái mét mặt mày: “Tôi không biết anh ấy là chồng chị! Tôi không cố ý phá hoại gia đình chị đâu, xin chị tha thứ…”
Tôi cười khẽ: “Sú/c vật thì nên ghép đôi với lừa, sống ch .t bên nhau. Hai người cố mà hạnh phúc, đừng làm khổ người khác nữa.”
“Trương Khánh Ninh, giữ cái miệng cô cho sạch sẽ, không thì đừng hòng lấy được một xu!”
Ồ, vì tôi ký đơn l/y h ô/n quá dứt khoát, nên Triệu Lượng hào phóng cho tôi hai vạn tệ, coi như tiền ‘chia tay’.
Yêu nhau ba năm, kết hôn một năm, tổng cộng ba năm thanh xuân của tôi, đáng giá hai vạn tệ?
Dù tôi đi nhặt ve chai ba năm, cũng không đến mức chỉ được từng ấy tiền, đúng không?
Triệu Lượng vênh mặt như thể mình là tỷ phú mới nổi.
Chắc gã nghĩ tôi cả đời chưa từng thấy một triệu.
Cô bồ đứng bên cạnh run rẩy, mấy lần định mở miệng, nhưng đều bị ánh mắt tôi ngăn lại.
Tôi cố tình nói: “Tiền mua vé số anh dùng là mượn tôi mà có. Theo luật, số tiền trúng thưởng thuộc tài sản chung vợ chồng, tôi có quyền lấy một nửa…”
“Cô nằm mơ à!” Triệu Lượng gào lên, “Một xu tôi cũng không cho! Cút ngay!”
“Được thôi.” Tôi bình thản đáp, “Tiền đó giữ lại mà đi chữa bệnh đi.”
Triệu Lượng đứng đơ ra, chắc không ngờ tôi thật sự không thèm lấy một đồng.
Dù sao thì, mười triệu ấy đối với tôi chẳng là gì.
Ngược lại, nó giúp tôi nhìn rõ bộ mặt của kẻ bên gối.
Vậy cũng đáng.
2.
Tôi xách hành lý, dọn về căn biệt thự cao cấp tại thành phố Ôn – nhà riêng của tôi.
Bình thường tôi làm việc tại nhà, sau khi l/y h ô/n, rảnh rỗi hơn nên tôi quay lại công ty.
Lý Điềm – trợ lý tôi tuyển vào – bước vào phòng làm việc của tôi để báo cáo. Hôm qua cô ta nhận ra tôi ngay.
“Giám đốc Trương, là anh ta dụ dỗ tôi! Triệu Lượng cứ đeo bám tôi mãi! Tôi đã chia tay anh ta rồi, giờ không còn quan hệ gì nữa!”
Tôi chẳng quan tâm, chỉ nhàn nhạt hỏi: “Cô chưa nói thân phận thật của tôi ra đấy chứ?”
Cô ta lắc đầu: “Chưa có sự cho phép của chị, tôi không dám.”
Tôi thở phào. Trước giờ tôi luôn dè chừng, chưa từng nói cho Triệu Lượng biết mình chính là CEO của Thanh Dự Technology – nữ đại gia giàu nhất thành phố Ôn.
Nhờ lần trúng xổ số này, tôi mới nhìn rõ bộ mặt thật của anh ta. May mà kết hôn chưa lâu, chưa có con, tôi có thể rút lui nhanh chóng.
Tôi rất giàu, nhưng vừa lùn vừa mập, chỉ có làn da là trắng.
Hồi đi học, đám bạn gọi tôi là “heo trắng”. Ngay cả người tôi từng thầm yêu cũng từng chê bai ngoại hình tôi, khiến tôi tự ti, không dám mơ đến tình yêu.
Sau khi tốt nghiệp, tôi thực tập ở một công ty nhỏ.
Triệu Lượng là đồng nghiệp của tôi. Một hôm đi ăn liên hoan, anh ta ngồi cạnh tôi.
Hôm ấy là ngày phát lương, tôi nhận được tin nhắn ngân hàng, anh ta vô tình nhìn thấy số dư.
Năm trăm ngàn trong tài khoản chắc khiến mắt anh ta sáng rực.
Từ hôm sau, anh ta bắt đầu theo đuổi tôi điên cuồng.
Tôi – một cô gái tự ti – làm sao đỡ nổi những màn tán tỉnh ngọt ngào ấy. Không lâu sau, tôi sa vào.
Không chỉ cam tâm tình nguyện lấy anh ta, mà còn tiêu hết sạch năm trăm ngàn trong tài khoản.
Cuối cùng, thậm chí còn chẳng có một buổi tiệc cưới ra hồn.
3.
Mua sắm là cách giải tỏa giận dữ hiệu quả nhất.
Tôi đặt trước một chiếc túi giới hạn mới ra mắt, tan làm liền đến trung tâm thương mại lấy.
Vừa bước vào cửa hàng, tôi liền thấy hai người không muốn gặp nhất.
Bà mẹ chồng cũ – Vương Mãn Quân – và Triệu Lượng, đang dắt theo một cô gái trẻ xinh đẹp lựa túi.
Cô gái mặc váy bó sát, cả người dính chặt vào Triệu Lượng.
Triệu Lượng cười như trúng số độc đắc, còn Vương Mãn Quân thì ngọt ngào gọi cô gái là “Tuyết Tuyết”.
Gã này mới chia tay tôi chưa bao lâu mà đã đổi người khác?
Quả nhiên, chó không chừa thói ăn phân. Có tiền rồi thì phải “thưởng thức thêm vài món” mới chịu.
“Ủa, chẳng phải con heo lùn mập – con dâu cũ của tôi đây sao?”
Vương Mãn Quân mắt sắc như dao, liếc tôi một cái: “Cô loại thấp bé xấu xí nghèo mạt rệp như thế mà cũng dám vào đây mua đồ? Đừng nói túi, chắc ví cô còn rỗng hơn mặt cô!”
“Chị là vợ cũ của A Lượng đấy à?” Cô gái cười phá lên sau khi liếc tôi một cái, “A Lượng, mắt anh hồi đó bị mù à? Sao lại nhìn trúng người như thế?”
“Cô ta thì đừng mơ đụng đến túi ở đây. Vẫn là em đẹp nhất, cưng ạ, hôm nay em cứ chọn thoải mái, anh bao hết!”
Triệu Lượng nói xong còn liếc tôi đầy khiêu khích, rõ ràng là muốn chọc tức.
Kết hôn một năm, đừng nói mua túi, gã còn chưa từng mua nổi cho tôi cục xà phòng.
Đồ đạc trong nhà đều là tiền tôi bỏ ra mua.
Vậy mà giờ, gã lại tiêu tiền hào phóng cho người khác.
Tốt thôi, thích tiêu tiền đúng không? Vậy thì cứ tiêu cho đã vào.
Tôi muốn xem tám triệu sau thuế đó, đủ để gã “ra oai” được bao lâu.
4.
Nhân viên bán hàng ban đầu tiếp đón họ vừa thấy tôi liền bỏ mặc hai người kia, đi thẳng tới:
“Chị Trương, chiếc túi phiên bản giới hạn toàn cầu mà chị đặt sáng nay đã về hàng rồi, tôi lấy ngay cho chị.”
“Cô ta á?” Vương Mãn Quân suýt trật cả khớp hàm, trợn mắt nhìn tôi như thấy ma, “Trương Khánh Ninh, cô cũng trúng số à?!”
Tôi chẳng buồn đáp, cầm lấy chiếc túi mới xem xét. Quả đúng như dự đoán, ánh mắt của cô ả kia lập tức dính chặt vào chiếc túi với từng đường may tinh xảo trong tay tôi.
“A Lượng, em thích cái túi đó quá, anh mua cho em đi mà~!”
“Xin lỗi quý khách,” nhân viên cửa hàng mỉm cười chuyên nghiệp, “Mẫu túi này là phiên bản giới hạn toàn cầu, cửa hàng chỉ có đúng một chiếc. Chị Trương là khách VVIP của chúng tôi, có quyền ưu tiên mua. Nếu quý khách thực sự muốn, thì chỉ có thể… đàm phán với chị ấy thôi ạ.”
Nghe đến đó, sắc mặt Triệu Lượng và Vương Mãn Quân như bị sét đánh ngang tai.
Tôi quay sang nhìn cô ả vẫn chưa từ bỏ hy vọng, cười niềm nở:
“Quen biết nhau mà, cô thích thì tôi nhường lại cũng được thôi!”
Tôi còn cố tình nhìn Triệu Lượng, nhẹ nhàng cười nhắc:
“A Lượng, không quẹt thẻ đi còn chờ gì nữa?”
Ánh mắt tôi rõ ràng khinh thường, làm gã tức đến đỏ mặt. Thế là gã bực mình rút ví, ném thẻ ngân hàng cho nhân viên.
Ừm… chẳng buồn hỏi giá trước cơ đấy. Đúng là… ngu, không, phải nói là… ngầu ghê!
Chẳng mấy chốc, nhân viên mang hóa đơn và thẻ trả lại, Triệu Lượng vừa nhìn liền nhảy dựng lên:
“Cái túi rách gì mà tận hai triệu rưỡi?!”
Giọng nhân viên vẫn điềm nhiên ngọt như rót mật:
“Thưa anh, chiếc túi này được làm hoàn toàn bằng da cá sấu nhập khẩu, thủ công 100%, số lượng cực kỳ giới hạn. Món hàng giá trị như vậy, thực sự xứng đáng với mức giá ấy ạ.”
Tôi cũng giả bộ giật mình hô lên:
“Ôi trời, sao vậy sao vậy? Triệu đại gia, chẳng lẽ anh tiếc tiền à? Anh giàu như thế, bỏ ra hai triệu rưỡi mua túi cho bạn gái thì có là gì đâu?”
Tôi hiểu rõ con người keo kiệt của Triệu Lượng hơn ai hết. Trong tài khoản của gã chỉ còn tám triệu sau thuế, một cú này là mất sạch một phần ba. Gã chắc chắn xót đứt ruột, nhưng vì sĩ diện, vẫn phải cắn răng gồng mình.
“Không sao cả, tôi chỉ xác nhận lại thôi.” Gã chống chế.
Tôi cười:
“Không phải sau lưng lại lén mang túi đi trả đấy chứ? Triệu đại gia, nếu là đàn ông, thì đừng làm mấy trò khiến tôi coi thường.”
Mặt Triệu Lượng đỏ như gấc, càng chột dạ càng quát to:
“Cô coi thường ai hả? Tôi không bao giờ làm mấy trò đó!”
“Vậy thì tốt.” Tôi cố tình nói vậy để gã không tiện trả hàng.
Sau đó tôi xách chiếc túi phiên bản sưu tầm thật sự mà mình đặt riêng, thanh toán xong, xoay người rời đi trong dáng vẻ cực kỳ… mãn nguyện.
5.
Tôi tùy tiện chọn một nhà hàng ăn tối, gọi hẳn hai chai rượu vang thượng hạng, tự chúc mừng bản thân đã chính thức trở thành quý cô độc thân.
Có lẽ uống hơi nhiều, những lời châm chọc từ Triệu Lượng và ả kia cứ văng vẳng trong đầu tôi mãi không dứt.
Từ nhỏ, ba mẹ tôi đã bận rộn công việc, gửi tôi về quê cho bà ngoại nuôi.
Tôi bị lũ trẻ con trong làng bắt nạt đủ đường. Ba mẹ chẳng muốn phiền nên đẩy tôi vào trường nội trú quản lý khép kín, từ tiểu học tới hết cấp ba – quanh năm chẳng có ai hỏi han ngoài bà.
Lũ bạn gái trong lớp hùa nhau bắt nạt tôi, nhốt tôi trong nhà vệ sinh, túm tóc, tạt nước lạnh vào người.
“Con heo béo hôi rình kia! Ngoài ăn với ngủ ra thì còn làm được cái gì?”
“Nhìn cái đầu bóng lưỡng với tai to kìa, chắc là con của Trư Bát Giới đấy ha ha ha…”
Những lời nhục mạ, những biệt danh kinh tởm đó gần như theo tôi suốt thời đi học.
Cú sốc lớn nhất là vào học kỳ hai lớp 12. Hôm ấy có một nam sinh chuyển trường tới.
Tôi là đứa bị cả lớp cô lập, chỉ còn chỗ trống cạnh tôi nên thầy giáo xếp cậu ta ngồi với tôi.
Cậu ấy có ngoại hình nổi bật, học giỏi, rất nhanh đã trở thành “hot boy” của trường.
Cậu luôn chăm chú làm bài, tôi từng lén dùng bàn tay mũm mĩm của mình so thử — tay cậu to và đẹp, các ngón tay dài thon thẳng tắp, móng tay sạch sẽ gọn gàng.
Cậu ấy hay chủ động nói chuyện với tôi, tôi hỏi gì cũng kiên nhẫn trả lời, không hề xem thường tôi như người khác.
Lâu dần, tôi bắt đầu cảm thấy… cậu ấy không giống như đám người còn lại.
Trái tim thiếu nữ bắt đầu rung động, mùa xuân năm ấy – lần đầu tiên tôi thích một người – tim tôi dường như cũng nóng ran lên.
Tôi lén viết một bức thư tỏ tình, kẹp vào sách toán của cậu ấy.
Hôm sau, bức thư đó lại xuất hiện trong tay đám bạn chuyên bắt nạt tôi.
“Con heo chết tiệt, xấu như vậy mà cũng bày đặt thích người ta? Mày xứng chắc?”
“Shen Vũ Thành đẹp trai thế kia, mày không soi gương lại xem mặt mũi mày như nào à?”
“Cười chết mất! Nếu cậu ấy cũng thích nó thì sao lại đưa thư cho bọn tao? Rõ ràng là nhờ tụi tao giải quyết cái thứ xấu xí phiền phức này giùm cậu ấy còn gì!”
Nước lạnh tạt vào người cũng không lạnh bằng câu nói đó.
Tôi lạnh toát cả môi cả răng, lắp bắp:
“Là… Shen Vũ Thành bảo tụi bây đến bắt nạt tao?”
Con nhỏ cầm đầu gật đầu chắc nịch.
Tôi bật khóc.
Tôi vùng ra khỏi đám người kia như phát điên, lao thẳng về lớp.
Shen Vũ Thành đã sớm đổi chỗ ngồi.
Thấy tôi bước vào, cậu ta ngẩng mắt lên — ánh nhìn lạnh như băng, ánh mắt đầy chán ghét:
“Trương Khánh Ninh, cô không phải gu của tôi. Tôi cũng không có hứng yêu đương sớm. Cô lo mà sống cho đàng hoàng đi.”
Tiếng cười ầm ĩ vang khắp phòng học. Những lời nói lạnh lẽo và ánh nhìn khinh miệt ấy như trực tiếp đẩy tôi xuống tận mười tám tầng địa ngục.
Từ ngày đó, tôi trở thành trò cười của cả trường. Tôi phải quấn mình chặt như cái bánh chưng, nỗi đau đè nén khiến tôi nhét ngón tay vào cổ họng, nôn cho bằng sạch.
Vừa ăn xong, tôi đã gào vào sọt rác mà nôn hết.
Tôi phải giảm cân! Nhất định phải gầy!
“Shen Vũ Thành, cái đồ khốn! Đợi bà đây gầy thành tia chớp, sáng rực mù mắt chó nhà anh luôn cho biết!”
Tôi vừa lè nhè rống lên vừa vô tình liếc sang bàn kế bên — một gã đàn ông đang ngồi quay lưng, bỗng rùng mình một cái.
Gã quay đầu nhìn tôi, ánh mắt quái dị.
“Anh Thành… hình như cô nàng kia vừa nói… muốn làm mù con mắt cún nhà anh đấy?”
Câu còn chưa dứt, một ánh nhìn rực lửa lập tức khóa chặt lấy tôi.
Lờ mờ trong men say, tôi thấy một bàn tay dài và đẹp đang xoay xoay ly rượu…
Bàn tay đó… trông quen quen…
Giống cái bàn tay khốn nạn đó quá!
Tôi lập tức bật dậy. Dưới góc độ này, cuối cùng tôi cũng nhìn rõ diện mạo hai gã đàn ông bàn bên.
Một người mặt mũi sầm sì, ánh mắt phức tạp nhìn tôi – cặp mắt lạnh lùng cao ngạo ấy, tôi không thể nào quên nổi.
Sao có thể chứ?
Tên đó du học rồi cơ mà, đã vậy còn chẳng phải người thành phố Ôn, sao lại xuất hiện ở đây?
Tôi tưởng mình đang nằm mơ, lảo đảo bước tới bàn họ, ngồi phịch xuống cạnh Shen Vũ Thành.
Tôi còn dày mặt vươn tay khoác vai cậu ta:
“Ây dô, chẳng phải là hot boy huyền thoại của trường Minh Đức nhà chúng ta đó sao?”
Nói rồi, tôi còn sờ nhẹ một cái lên cái mặt non mềm kia.
Sắc mặt Shen Vũ Thành lập tức đen sì:
“Trương Khánh Ninh, mời cô giữ chút tự trọng.”
Tôi trợn mắt:
“Ý anh là tôi nặng hả? Vậy thì tôi ngồi luôn lên đùi anh cho đỡ bất công!”
Tôi dứt lời liền ngồi phịch vào đùi cậu ta.
Shen Vũ Thành: “…”
“Trương Khánh Ninh,” cậu ta nghiến răng, “mấy năm không gặp, cô càng ngày càng… dữ dằn đấy.”
7.
Đùa à, đây là mơ của tôi, tôi không lấn lướt lại anh ta thì còn để bị ăn hiếp à?
Tôi nghiêng người, đè đầu Shen Vũ Thành xuống, rồi… chồm tới cắn luôn một cái.
Hừ, đàn ông!
Ngoài đời tôi không có được anh, thì trong mơ tôi còn không bóp nát luôn hả?
Shen Vũ Thành chết trân tại chỗ, mặt đờ ra, mắt tròn như quả chuông.
Gã ngồi đối diện cười đến mức đập bàn như muốn gãy.
Tôi không hiểu. Mơ thôi mà, cái tên này cười gì như bị ma nhập thế?
Chưa kịp hoàn hồn, Shen Vũ Thành đã xách tôi lên như xách con gà con.
Tôi bị lắc đến choáng váng, “ọe” một tiếng, nôn ra bãi.
Tôi nghe rõ tiếng hít khí lạnh xung quanh.
Shen Vũ Thành chẳng có chút phong độ nào, ném thẳng tôi xuống đất, tức đến mức thở hổn hển:
“Trương Khánh Ninh! Cô cướp mất nụ hôn đầu của tôi, còn dám nôn lên người tôi?! Cô chán sống rồi phải không?!”
Ồ, nam thần trong mơ cũng biết chửi thề cơ đấy.
Đáng yêu ghê.
Tôi cười cười trong thỏa mãn, nằm bẹp ra luôn.
Đúng rồi. Tôi bẹp thật. Mà tôi cũng mạnh mẽ rồi.
Cho đến khi tôi giật mình tỉnh dậy trong một căn phòng lạ hoắc, đầu tóc bù xù như ma mới đội mồ dậy.
Trong đầu tôi nổ lốp bốp: uống say – bị dắt đi – bị làm gì đó… mất luôn lần đầu?!!!
Nhưng nghĩ lại lời Triệu Lượng từng mắng tôi: thân hình như mụ già ấy, có là đàn ông cũng chẳng thèm liếc tôi lần hai, kết hôn cả năm rồi mà hắn còn chẳng buồn đụng…
Nghĩ vậy, tôi cũng yên tâm.
Ai ngờ ngẩng đầu lên đã thấy dưới chân giường có một người đàn ông khoanh tay, đứng hiên ngang như đang chờ tính sổ.
Anh ta cực kỳ quen mắt, còn cực kỳ đẹp trai.
“Trương Khánh Ninh.” Giọng cậu ta vang lên, từng chữ rõ ràng và nặng nề.
“Cô là người phụ nữ đầu tiên ngủ trên giường tôi. Cô có biết tối qua mình đã làm gì không?”
…Hả?
Tôi xấu hổ đến mức muốn chui xuống đất, ngón chân bấu chặt ga giường.
Khoan đã… vậy tối qua không phải mơ?
Chẳng lẽ… tôi thật sự cưỡng… à không, tôi thật sự mạnh tay với người ta?
Tôi ôm mặt, không dám nhìn ai:
“Mười vạn, đủ không? Không đủ thì tôi…”
“Trương Khánh Ninh.”
Shen Vũ Thành cắt lời tôi, ánh mắt nheo lại, tiến từng bước áp sát:
“Cô muốn đưa tôi mười vạn để dàn xếp riêng? Có tiền thế, sao không bao theo tháng? Hoặc là… bao năm luôn?”
Tôi chết lặng:
“Hot boy, không ngờ những năm qua anh sa cơ đến mức này…”
Shen Vũ Thành đột nhiên vươn tay, ép tôi dựa sát vào mép giường.
Khoảng cách giữa chúng tôi cực kỳ gần, hơi thở ấm nóng của anh ta phả lên mặt tôi, ngứa ngáy.
Tim tôi bắt đầu đập điên cuồng, mất kiểm soát.
“Tối qua, là cô la lối đòi ngủ giường tôi. Tôi bị ép phải nằm đất cả đêm, lưng đau muốn chết, chẳng ngủ được chút nào… Cô nghĩ tôi làm gì cơ?”
Mặt tôi đỏ bừng, đỏ đến mức có thể nấu chín cả nồi lẩu.
Tên khốn này… dám trêu tôi?!?!
8.
“Tốt… tốt là không có chuyện gì xảy ra…”
Tôi căng thẳng tới mức líu cả lưỡi:
“Ờm… tôi còn có việc… xin phép đi trước…”
Tôi loạng choạng định đứng dậy thì rầm một tiếng, đầu tôi đập trúng ngay cằm của Shen Vũ Thành.
Tôi ôm đầu, còn cậu ta ôm miệng — cái cảnh tượng này… buồn cười không chịu nổi.
Shen Vũ Thành tức tối cúi xuống nhìn tôi. Mới nhìn một cái, vành tai cậu ta lập tức đỏ bừng kỳ quặc, nhanh chóng quay mặt đi.
Tôi sực nhận ra — cổ áo tôi không biết tụt xuống từ lúc nào, không trách được nãy giờ thấy ngực lành lạnh.
Tôi vội vàng kéo áo lại, che ngực rồi tháo chạy.
Dù sao Shen Vũ Thành cũng từng là người tôi thích, tôi vẫn mong giữ lại chút hình tượng trong mắt cậu ta. Nhưng đêm qua… tôi thật sự xấu hổ đến độ muốn nhảy xuống Thái Bình Dương cho rồi.
Nhưng nghĩ tới những tổn thương cậu ta từng gây ra, tôi liền nghĩ — đáng đời!
Đụng trúng tôi, là phúc tám đời nhà họ Shen.
Tôi bắt taxi về nhà thay đồ chỉnh tề, sau đó đến công ty làm việc.
“Giám đốc Trương, người phụ trách dự án AI mới đã đến rồi, đang đợi chị ở tầng dưới.”
Một người đàn ông cao ráo đứng xoay lưng, trước màn hình lập trình, ngón tay thon dài lướt trên bàn phím như bay.
Trước mặt anh ta là robot lễ tân do công ty tôi vừa phát triển.
“Anh… anh Shen?”
Lý Điềm ngập ngừng gọi khẽ một tiếng.
Người đàn ông mặc đồ xám quay đầu lại. Gương mặt điển trai với đôi mắt sáng như băng giá, phản chiếu ánh sáng của màn hình — lạnh lùng và xa cách.
Chỉ trong khoảnh khắc bốn mắt chạm nhau, hàng mày đen nhánh của Shen Vũ Thành nhíu lại. Tôi lập tức thấy ngột ngạt, khó khăn bật ra câu đầu tiên:
“Shen Vũ Thành, du học về mà cuối cùng cũng chỉ làm được tới mức này thôi à?”
“Đây là giám đốc Trương của chúng ta.”
Lý Điềm nhanh nhảu giới thiệu, rồi hạ giọng thì thầm bên tai tôi:
“Giám đốc à, anh ấy là kỹ sư Shen đó! Người từng đoạt vô số giải thưởng quốc tế, phát minh bao công nghệ AI đỉnh cao, có trong tay cả đống bằng sáng chế. Chính bố chị chi tiền tỷ mời anh ấy từ Mỹ về đấy!”
Tôi đơ người. Shen Vũ Thành… giỏi vậy sao?
“Giám đốc Trương, phải không?”
Cậu ta cười nham hiểm, chìa tay ra:
“Lần đầu hợp tác, mong chị quan tâm chỉ bảo nhiều hơn.”
Tôi — quan tâm chỉ bảo cậu ta á?
Tôi liếc nhìn bàn tay đang đưa ra, hất cằm lạnh nhạt quay lưng đi:
“Chuyển cho phòng khác xử lý. Tôi không muốn nhìn mặt anh ta.”
________________________________________
9.
Trước mặt những kẻ từng bắt nạt tôi mà dám quay lưng bỏ đi — cảm giác ấy, phải nói là… quá đã!
Tâm trạng tốt đến độ tôi ăn sạch suất cơm trưa.
Nhưng hậu quả là, cảm giác tội lỗi vì ăn quá nhiều ập tới ngay sau đó.
Tôi rất sợ lại bị nhìn bằng ánh mắt khinh bỉ như của Shen Vũ Thành, lại bị người ta cười cợt chế giễu. Tôi đã thề, nhất định phải giảm cân.
Tôi ôm lấy thùng rác, một lần nữa nhét ngón tay vào họng.
“Ọe…”
Xui xẻo thay, đúng lúc đó có người gõ cửa phòng làm việc.
Tôi nôn không dừng lại được, dạ dày co rút khiến tôi rên rỉ như bị tra tấn.
Người bên ngoài chắc tưởng có chuyện gì nguy cấp, lập tức đẩy cửa xông vào.
Anh ta nhìn tôi. Tôi cũng nhìn anh ta. Cả hai đều sững sờ.
Shen Vũ Thành phản ứng rất nhanh, bước dài đến gần:
“Cô đã ép nôn kiểu này bao lâu rồi?”
Ánh mắt cậu ta đầy kinh hãi:
“Cô có biết như vậy rất hại sức khỏe không?!”
Tôi cười nhạt:
“Còn đỡ hơn để người ta gọi là heo trắng.”
Danh hiệu đó… hình như chính là do cậu ta đặt ra. Sau khi lan truyền, đám bắt nạt tôi liền thi nhau gọi như vậy.
Cậu ta khựng lại, dường như bối rối. Tôi đã bình tĩnh ngồi dậy, lau miệng rồi hỏi:
“Anh có việc gì?”
Shen Vũ Thành như sực tỉnh, đặt một xấp tài liệu lên bàn tôi:
“Hợp đồng kỹ thuật của dự án AI này, phải có chữ ký của cô mới có hiệu lực.”
Tôi bật cười lạnh:
“Cuối cùng, anh cũng có ngày phải nhờ đến tôi.”
Hàng mày rậm của cậu ta nhíu lại, ánh mắt khó hiểu:
“Trương Khánh Ninh, rốt cuộc cô bị gì vậy? Tôi từng làm gì đắc tội với cô à? Sao cô cứ nhằm vào tôi?”
Tôi học theo giọng điệu ngày xưa của cậu ta — lạnh nhạt, xa cách:
“Ngành AI có rất nhiều kỹ sư cao cấp, mà anh lại không phải gu tôi thích…”
Câu chưa dứt, điện thoại trên bàn chợt rung lên.
Là tin nhắn từ Triệu Lượng:
【Cô còn để lại đồ gì ở nhà tôi chưa lấy không? Tối nay qua lấy một chuyến đi.】
Tôi bật cười vì tức — cái mặt mo đó còn dám gọi tôi à?
Được thôi, tôi cũng muốn xem, gã lại giở trò gì nữa.
Tôi đặt điện thoại xuống, ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt Shen Vũ Thành:
“Nếu anh muốn tôi ký hợp đồng, muốn tôi duyệt lương đúng hạn, thì tối nay — đi cùng tôi một chuyến.”
Shen Vũ Thành nheo mắt, suy nghĩ chừng hai giây:
“Trương Khánh Ninh, tôi có thể đi cùng cô. Nhưng sau đó, cô phải nói rõ vì sao lại đối xử như vậy với tôi.”
“Được.”
Tôi đồng ý dứt khoát.
Dù sao, với tôi, đó chỉ là một điều kiện nhỏ. Và giờ, chúng tôi… chính thức bước vào bàn đàm phán.
Tôi quay lại căn nhà từng sống chung với Triệu Lượng.
Mọi bài trí bên trong đã thay đổi gần như hoàn toàn, ngay ở cửa ra vào cũng có thêm hai đôi giày nữ lạ hoắc.
Rõ ràng là đã có người phụ nữ khác dọn vào.
Căn nhà này, tiền đặt cọc do Vương Mãn Quân bỏ ra, nhưng tiền vay ngân hàng thì tôi và Triệu Lượng cùng trả. Trên sổ đỏ, chỉ có mỗi tên hắn.
Trước đây, tôi từng xem tiền bạc là chuyện ngoài thân, nghĩ rằng tôi với Triệu Lượng sẽ không bao giờ đến mức phải ly hôn. Còn bây giờ, chỉ thấy chính mình khi đó vừa ngu ngốc vừa buồn cười.
“Trương Khánh Ninh, tôi biết lần trước cô thuê người diễn kịch chỉ để ra vẻ trước mặt tôi.”
“Cô không cần làm mấy trò đó đâu, nếu muốn gây sự chú ý của tôi, muốn quay lại với tôi thì cứ nói thẳng.”
Nghe xong mấy câu hợm hĩnh này, tôi ngây người luôn:
“Triệu Lượng, hoang tưởng của anh nghiêm trọng đến mức này rồi mà chưa đi khám à? Hay là tám triệu trúng số tiêu hết rồi, giờ không đủ tiền khám bệnh nữa?”
“Trương Khánh Ninh!” Hắn đứng ở cửa, mặt đỏ như lợn luộc, gào lên:
“Tôi gọi cô về là vì nghĩ kỹ rồi… Tôi thấy mình vẫn có thể sống tiếp với cô. Mẹ tôi bảo, mông cô to, chắc chắn đẻ được con trai. Chỉ cần cô chịu sinh con, chúng ta có thể tái hôn.”
Nói như thể tôi đang tha thiết lắm vậy.
Tôi cười khẩy:
“Tiền trúng số bây giờ còn lại bao nhiêu rồi?”
Sắc mặt Triệu Lượng tối sầm, ấp úng:
“Để thể hiện thành ý, tôi trả cô hai vạn nợ cũ trước.”
Hắn đưa tôi một thẻ ngân hàng:
“Mật khẩu là sinh nhật cô.”
Tôi mỉm cười, chẳng nói gì, xoay người… đưa luôn thẻ cho người đàn ông đứng phía sau mình.
Anh ấy đón lấy thẻ, bước lên một bước, khoác tay ôm lấy vòng eo tôi.
Tôi ngoan ngoãn tựa lên vai anh ấy, ánh mắt cong cong, nhìn Triệu Lượng:
“Chồng à, đây là tiền mừng mà chồng cũ đưa chúng ta đấy. Mau cảm ơn ảnh đi.”
Giọng Shen Vũ Thành phẳng lặng, chẳng buồn nhấc mí mắt:
“Cảm ơn.”
Triệu Lượng nhìn tôi, lại nhìn Shen Vũ Thành, mặt vặn vẹo như bắt gặp gian phu dâm phụ, ánh mắt đầy căm phẫn như muốn ăn tươi nuốt sống tôi.
“Trương Khánh Ninh, cô dám qua mặt tôi, đi cặp bồ?! Cô không biết xấu hổ à?!”
Tôi chưa kịp phản pháo, Shen Vũ Thành đã chặn trước:
“Các người ly hôn rồi. Cô ấy có tìm người thứ ba, thứ tư hay thứ năm cũng chẳng liên quan gì đến anh.”
“Chưa kể, bọn tôi là đang hẹn hò nghiêm túc, mối quan hệ công khai đàng hoàng. Sau này còn là vợ chồng hợp pháp, được pháp luật bảo hộ. Đừng lấy cái ngu dốt của anh làm lý do để mất dạy.”
Câu nói ấy thật sự quá ngầu. Shen Vũ Thành đứng đó, thản nhiên và lạnh lùng, ngược hẳn với cái kiểu ngoa ngoắt của gã nhà quê Triệu Lượng.
Không cãi lại được, Triệu Lượng phát điên, vung nắm đấm định lao vào.
Nhưng hắn vừa thấp vừa chậm, sao đấu lại được Shen Vũ Thành?
Chỉ thấy anh ấy khẽ nghiêng người, tiện tay gạt nhẹ một cái — Triệu Lượng tự đập đầu vào tường, ôm tay rên rỉ lùi về sau.
“Trương Khánh Ninh! Cô dám dắt đàn ông về nhà gây chuyện! Cô chán sống rồi?!”
Đúng lúc đó, Vương Mãn Quân dắt theo con “Tuyết Tuyết” xuất hiện.
________________________________________
11.
Vừa thấy con trai ngã lăn ra đất, Vương Mãn Quân lập tức lao đến, gào rống như kẻ chết chồng:
“Con ơi! Con có sao không?!”
Tôi cười tươi rói:
“Là con bà gọi tôi đến, là hắn ra tay đánh bạn trai tôi trước. Tụi tôi chỉ phòng vệ chính đáng thôi. Đừng tưởng già là muốn nói gì cũng được. Có thời gian rảnh thì đi học thêm tí luật đi!”
“Cậu ta… là bạn trai cô?”
Vương Mãn Quân chỉ tay vào Shen Vũ Thành, mặt mũi trợn tròn như cá nóc.
Bà ta chắc không ngờ tôi tìm được bến mới nhanh thế, mà còn là một anh chàng đẹp trai chói lóa.
Tuyết Tuyết thì mặt méo xệch, hét vào mặt Triệu Lượng:
“Ý anh là sao hả?! Sao lại gọi vợ cũ đến nhà?”
Triệu Lượng mặt tái mét, run rẩy:
“Là Trương Khánh Ninh nhắn tin dụ dỗ anh trước! Là cô ta nhất quyết đòi gặp anh! Tuyết Tuyết, em hiểu lầm anh rồi!”
Tôi chẳng buồn nghe hắn chối cãi. Cũng chẳng muốn dính dáng tới đám người này thêm giây nào nữa.
Tôi liếc mắt ra hiệu cho Shen Vũ Thành, định rời đi.
Nhưng anh ấy vẫn đứng đó không nhúc nhích.
Cả người anh ấy tỏa ra khí lạnh áp người, sải bước tiến về phía Triệu Lượng. Từ trên cao nhìn xuống, ánh mắt lạnh như băng xuyên thẳng vào hắn.
Triệu Lượng sợ đến run như cầy sấy, còn tôi thì nghe rõ giọng anh ấy – lạnh lùng, u ám, mang theo uy hiếp:
“Từ giờ về sau, đừng bao giờ quấy rầy bạn gái tôi nữa. Nếu không, lần sau… anh không chết cũng tàn.”
Nói xong, anh nắm lấy tay tôi.
Tôi vẫn chưa kịp định thần thì Shen Vũ Thành đã dắt tôi đi xuống tầng dưới.
Tôi nhìn bàn tay anh đang nắm chặt lấy tay tôi — tim đập mạnh như muốn chui khỏi lồng ngực.
Chỉ đến khi đi tới xe tôi, anh mới buông tay ra.
Tôi lúng túng lấy chìa khóa, lắp bắp nói:
“Ờm… cảm ơn anh lúc nãy đã giúp tôi. Tôi mời anh ăn tối nhé?”
Nhà hàng tôi chọn, món tôi gọi. Shen Vũ Thành ngồi đối diện tôi, ôm chiếc iPad chăm chú viết công thức cho thuật toán mới.
Cho đến khi…
“Loại rượu chị gọi hôm nay vừa mới bán hết rồi ạ, chúng tôi đổi sang loại khác được không ạ?” – nhân viên phục vụ hỏi.
Câu chưa dứt, Shen Vũ Thành ngẩng đầu, liếc tôi một cái:
“Tôi không muốn tối nay phải cõng một bà điên về, cũng không muốn bị nôn đầy người nữa. Trả rượu, không được uống.”
Ủa? Tôi là sếp đây mà?
Tôi mỉm cười dặn nhân viên:
“Cứ mang lên. Mang vài chai ngon vào cho tôi!”
12.
“Chủ tịch Trương hôm nay tâm trạng tốt ha, nào nào Tiểu Shen, tôi mời cậu một ly!”
Uống mới hai hớp mà tôi đã chếnh choáng, đầu óc quay vòng, nói năng cũng bắt đầu lộn xộn.
Shen Vũ Thành nhìn tôi cầm ly rượu lắc lư trước mặt cậu ta, sắc mặt đen thui:
“Trương Khánh Ninh, chưa ai từng nói với cô à? Tửu lượng của cô tệ không tả được.”
Tôi nhét cái ly tôi vừa uống vào tay cậu ta, tự rót cho mình một ly nữa:
“Nào, cạn!”
Cậu ta cười nhạt, thong thả nói:
“Tôi mà uống rồi thì ai lái xe chở cô về?”
“Thì gọi tài xế công nghệ.”
Cậu ta hạ giọng, ghé sát:
“Cô không sợ tôi uống xong… thú tính nổi dậy à?”
“Hơ!” Tôi bật cười châm biếm,
“Cậu có hứng với tôi chắc?”
Cậu ta khựng lại:
“Trương Khánh Ninh, sao cô lại nói thế?”
Tôi ngửa người ra sau, một hơi nốc cạn ly rượu, sống mũi cay xè:
“Hồi cấp ba, chính miệng cậu nói, tôi không phải gu cậu.”
“Tôi biết mình mập, xấu, nhưng như thế thì không được quyền thích ai à? Cậu có thể không thích tôi, nhưng cậu không có quyền chế giễu, càng không có quyền tổn thương tôi.”
“Cậu có biết không, tôi từng nghĩ cậu là người khác biệt. Sau đó mới phát hiện, cậu chẳng khác gì bọn từng bắt nạt tôi — chỉ là một đứa tổn thương người khác theo cách… tinh vi hơn thôi. Bọn họ làm tôi đau thể xác, còn cậu thì giẫm nát lòng tự trọng của tôi.”
Ánh mắt Shen Vũ Thành lóe lên, sau vài giây trầm mặc mới nói:
“Nên… cô mới ép nôn để giảm cân à?”
Tôi không đáp.
Cậu ta thở dài, trầm giọng:
“Lúc đó, tôi chỉ muốn học hành. Ngoài học, tôi chẳng để tâm đến chuyện gì khác.”
“Trương Khánh Ninh, nếu hành động của tôi ngày ấy khiến cô bị tổn thương… thì hôm nay, tôi thay mặt bản thân năm đó, xin lỗi cô một cách nghiêm túc.”
Tôi lắc đầu, cười nhạt:
“Nhiều chuyện… đâu phải cứ nói một câu ‘xin lỗi’ là xong được.”
“Trương Khánh Ninh.”
Cậu ta gọi tôi.
Tôi lơ mơ ngước mắt nhìn.
Ánh mắt cậu ta rất kiên định, đôi môi mỏng khẽ mở ra — cảnh tượng này làm tôi lập tức nhớ lại đêm đó tôi ôm lấy cậu ta mà cắn lung tung…
“Tôi không thích cô hồi đó, không phải vì ngoại hình.”
“Nếu là bất kỳ ai tỏ tình, tôi cũng sẽ từ chối.”
“Vì trong những năm tháng quan trọng nhất cuộc đời, có rất nhiều thứ đáng để theo đuổi hơn tình yêu. Cô không nên dành tâm trí để thích tôi, mà nên tập trung vào học hành, để sau này không phải tiếc nuối.”
Tôi bật cười khinh miệt:
“Vậy giờ tốt nghiệp rồi, Shen Vũ Thành, cậu thấy đủ điều kiện để thích tôi chưa?”
13.
Shen Vũ Thành im lặng.
Tôi đoán là mình vừa bóp chết cuộc trò chuyện.
Mà thôi, tim tôi chết từ lâu rồi. Bóp chết bầu không khí cũng chẳng sao.
“Thích hay không, có quan trọng lắm à?”
Shen Vũ Thành bất ngờ hỏi lại.
“Tôi chỉ biết viết code, không biết yêu đương, cũng không định yêu ai.”
“Vậy là sai rồi.”
Tôi đập tay lên mặt cậu ta, cười đầy gian xảo:
“Cậu đẹp trai như thế mà không yêu ai, không phải lãng phí của trời sao? Thế nào, trai đẹp, tối nay theo tôi về chứ?”
Shen Vũ Thành nhìn tôi, mặt đen sì, bị cái kiểu lả lơi – lố bịch của tôi làm cho phát cáu:
“Trương Khánh Ninh! Không phải cô từng nói sẽ không bao giờ tha thứ cho tôi sao? Giờ định cưa luôn kẻ thù cũ hả? Gu đặc biệt dữ ta!”
Tôi nhe răng:
“Tôi có thể tạm thời quên thù cũ, tối nay không tính toán gì hết…”
Tôi gần như dán sát vào người cậu ta, còn chưa kịp trêu tiếp thì bị cậu ta hất ra như quăng bao cát:
“Trương Khánh Ninh! Đây là lần đầu tôi gặp một người phụ nữ không biết xấu hổ như cô đấy. Cô chắc chắn là phụ nữ thật không?”
“Ừ. Chính hãng.”
Tôi lại bám dính lấy cậu ta.
Shen Vũ Thành: “…”
Tôi bị Shen Vũ Thành… vác thẳng về nhà.
Cậu ta không uống giọt rượu nào. Còn tôi thì làm sạch hai chai.
Vừa về đến nơi, tôi lao vào nhà vệ sinh, thọc tay vào họng.
Một bàn tay mạnh mẽ đột ngột kéo tay tôi lên:
“Tôi nói rồi, ép nôn không tốt. Cô thề đi, từ giờ không được làm vậy nữa!”
Tôi khóc vì khó chịu:
“Không phải tôi muốn giảm cân… mà là dạ dày tôi như bị lửa đốt, nôn ra mới đỡ…”
“Cô thật là…!” Shen Vũ Thành nghẹn họng, trừng mắt nhìn tôi mấy giây, rồi quay đầu bỏ đi.
Chưa đầy một phút sau, cậu ta quay lại — nhét cho tôi một viên thuốc đắng nghét.
Tôi bị đắng đến phát khóc, ôm chầm lấy người trước mặt.
Shen Vũ Thành giật nảy người, lùi lại theo bản năng — và thế là… cả hai cùng ngã xuống bồn tắm.
Chênh lệch hình thể quá rõ ràng, tôi đè lên người cậu ta khiến anh ta không nhúc nhích nổi.
Còn tôi? Nằm luôn trên ngực cậu ta… và ngủ như chết.
14.
Sao cái giường của tôi hôm nay lại cứng như đá thế này?
Tôi lơ mơ ngồi dậy, vừa mở mắt đã sững người tại chỗ.
Trời ơi đất hỡi… Shen Vũ Thành đang nằm dạng tay dạng chân trong bồn tắm nhà tôi!
Không, phải nói chính xác là… tôi đè lên người cậu ta. Tôi đang ngồi hẳn trên người cậu ta, còn cậu ta thì mặt trắng bệch, mắt nhắm nghiền.
Chẳng lẽ tôi đè chết người rồi?!
Tôi lay lay cậu ta — và đúng lúc ấy, Shen Vũ Thành mở bừng mắt, bốn mắt nhìn nhau.
“Aaaa!” Tôi hét toáng lên rồi bật dậy, nào ngờ lại đập đầu vào vòi hoa sen phía trên.
Lập tức, nước lạnh xối xuống như thác, ướt nhẹp cả hai đứa.
Shen Vũ Thành cũng đứng dậy, vừa thấy tôi liền quay phắt người đi.
Tôi cúi xuống nhìn, lập tức mặt cắt không còn hột máu, vơ vội chiếc áo choàng tắm treo trên tường, quấn người rồi chuồn thẳng ra ngoài.
Sau khi dọn dẹp xong xuôi, tôi bước xuống cầu thang thì thấy Shen Vũ Thành đang ngồi nghiêm chỉnh trên ghế sofa trong phòng khách.
Thấy tôi, cậu ta ho khẽ một tiếng, mặt ửng đỏ một cách kỳ quặc:
“Trương Khánh Ninh… thật ra, em có sức hấp dẫn đấy. Tôi nghĩ… chúng ta có thể thử một lần.”
Tôi sững người.
Cậu ta có ý gì? Là… tôi hấp dẫn trong mắt cậu ta ư?
Tôi — Trương Khánh Ninh — trong mắt Shen Vũ Thành, là một người phụ nữ… có sức quyến rũ?
Tôi gần như bị cú “tỏ tình” bất ngờ ấy làm cho đơ người luôn. Nhưng ngay sau đó, tôi kịp bình tĩnh lại — sau những gì từng trải qua với Triệu Lượng, tôi biết rõ… cẩn thận vẫn hơn. Ai biết Shen Vũ Thành có nhắm vào túi tiền của tôi không?
“Tôi không ngốc. Trước kia anh không thích tôi, sao tự nhiên giờ lại thích? Chúng ta tiếp xúc được bao lâu đâu? Shen Vũ Thành, chẳng phải anh bảo mình không biết yêu đương sao? Giờ thì ngọt như rót mật?”
Cậu ta đứng dậy, ánh mắt nghiêm túc:
“Chỉ vì từng bị tổn thương, không có nghĩa là cô đánh mất khả năng và dũng khí yêu thương người khác.”
“Trương Khánh Ninh, tôi nói muốn thử một lần — là mối quan hệ nghiêm túc, lấy kết hôn làm tiền đề. Nếu sau này thấy không hợp, chúng ta vẫn có thể rời đi trong hòa bình.”
Tôi lùi lại một bước, vẫn chưa thể cởi bỏ nút thắt trong lòng:
“Thôi đi, tôi sẽ không lấy người từng khiến tôi bị bắt nạt trong trường học đâu.”
Tôi vượt qua cậu ta, bước ra ngoài chuẩn bị đi làm.
Cậu ta bám theo tới tận chỗ xe:
“Trương Khánh Ninh, em từng bị bắt nạt? Tại sao em chưa bao giờ nói với tôi chuyện đó? Nói rõ ràng đi…”
Tôi chẳng buồn nói thêm gì nữa, lên xe và lái đi.
Qua gương chiếu hậu, hình bóng Shen Vũ Thành mỗi lúc một mờ xa. Còn lòng tôi, thì rối như tơ vò.
________________________________________
15.
Tối đó, tôi một mình vào bar để giải sầu.
Không ngờ vừa ngồi chưa nóng chỗ, lại đụng trúng cái đám từng bắt nạt tôi.
Chúng nó vẫn y như xưa — rượu chè, trai gái, cười cợt nhảm nhí. Một bầy ngồi tụ tập quanh bàn bài.
Không biết đứa nào thấy tôi trước, lập tức cả lũ lượn lờ tiến lại gần:
“Yo, Trương Khánh Ninh? Ghê nha, dạo này chơi sang thế, lái cả xe Spade A à?”
“Sao? Hôm nay mời bọn chị em ly Spade A đi?”
Mấy đứa này từng khiến tôi khốn khổ suốt thời học sinh, giờ lại mặt dày xin rượu?
Tôi sôi máu:
“Tránh xa ra hết cho tôi!”
“Ơ kìa, Trương Khánh Ninh, mày chán sống rồi à?”
Một con tóc đen túm lấy tóc tôi, tát tới tấp.
Tôi lập tức nhớ lại cảnh năm xưa bị tụi nó dìm trong nhà vệ sinh, dội nước lạnh lên đầu — một cơn ác mộng sống lại.
Người qua kẻ lại, chẳng ai ra tay giúp.
“Dừng tay lại!”
Giữa cơn hỗn loạn, một giọng nam vang lên như tiếng chuông dội giữa đầu tôi.
“Chính tụi mày là đám bắt nạt Trương Khánh Ninh đúng không?”
Tôi sững người.
Shen Vũ Thành… sao lại xuất hiện ở đây?
Sau lưng cậu ta còn có cả đội bảo vệ của quán bar.
Cảnh tượng ấy khiến đám người kia cũng choáng váng.
Tôi nhìn cái bộ dạng đạo mạo chính nghĩa của Shen Vũ Thành, không nhịn được mà cười lạnh:
“Bức thư tình tôi viết cho anh… không phải chính anh là người đưa cho tụi nó sao?”
“Cô từng viết thư tình cho tôi?” Shen Vũ Thành tròn mắt, “Tôi chưa từng thấy cái thư nào cả.”
Nói xong, cậu ta quay phắt sang con nhỏ tóc đen đang bị giữ chặt, trừng mắt:
“Chẳng phải chính mày là người nói với tao là Trương Khánh Ninh thích tao sao?”
Cô ta run cầm cập, lắp bắp khai:
“Là em… tự ý lục sách toán của anh, thư bị rơi ra… Em cũng thích anh… Em không thể để con heo ngu ngốc đó cướp mất anh trước em. Em… em cố ý làm tổn thương Trương Khánh Ninh để cô ta biết thân biết phận…”
“Thế còn biệt danh ‘heo trắng’?”
Tôi trừng mắt hỏi lại:
“Không phải cô bảo là Shen Vũ Thành đặt cho tôi à?”
Shen Vũ Thành đầy bất đắc dĩ nhìn tôi:
“‘Heo trắng’ là tên tài khoản online của tôi. Tôi siêu mê Buu béo trong Dragon Ball. Tôi không biết cô ta lấy biệt danh đó để sỉ nhục em… Khánh Ninh, xin lỗi.”
Tôi sững người, nhìn gương mặt chân thành của Shen Vũ Thành đang cúi đầu xin lỗi mình.
Hóa ra… suốt bao năm qua, là tôi đã hiểu lầm cậu ấy?
999 bàn tiệc cao cấp, mỗi món ăn đều là tuyệt phẩm vô giá.
Tiệc cưới của nữ tổng tài giàu nhất thành phố Ôn, người đến chúc mừng đông như trẩy hội. Tôi đứng ở cổng đón khách đến tê cả chân.
Cuối cùng thì Triệu Lượng cũng xuất hiện. Tôi gửi cho hắn hai thiệp mời, vậy mà hôm nay hắn lại đến một mình.
Hắn đứng sững ở cửa gần năm phút đồng hồ, rõ ràng chưa từng đặt chân đến nơi nào sang trọng như thế.
Tôi che miệng cười khẽ — chắc trong đầu hắn vẫn còn nghĩ tôi cố tình “lên mặt”, thuê bối cảnh đắt tiền để diễn một màn cho hắn xem.
“Tới rồi thì vào đi, đứng ngẩn ra làm gì thế hả, Triệu Lượng?”
Hắn ngơ ngác nhìn tôi:
“Ninh Ninh… không ngờ em mặc váy cưới lại đẹp đến thế.”
Để mặc vừa chiếc váy cưới thủ công đặt riêng từ Ý, tôi đã bắt đầu giảm cân từ tháng trước.
Shen Vũ Thành không cho tôi nhịn ăn hay ép nôn, kéo tôi đến phòng gym mỗi ngày. Tôi đã giảm được mười ký nhờ vận động, vóc dáng thon gọn hơn hẳn, khoác váy cưới vào mà chính tôi còn có chút mộng mị — không ngờ Trương Khánh Ninh tôi lại có một ngày đẹp đến vậy.
Tôi mỉm cười:
“Yêu đúng người thì đương nhiên sẽ càng ngày càng đẹp ra.”
Triệu Lượng nghẹn giọng:
“Không để em mặc váy cưới… là tiếc nuối lớn nhất của đời anh. Hôm nay anh đến là để bù đắp tiếc nuối đó… Anh muốn cướp dâu! Em… có muốn đi theo anh không?”
Tôi mỉa mai:
“Thế còn Tuyết Tuyết của anh đâu?”
“Mạnh Đình Tuyết tiêu tiền như phá… giờ tiền tiết kiệm của anh chẳng còn là bao! Ninh Ninh, anh xin em quay về, cùng anh gây dựng lại từ đầu…”
Hắn khóc lóc đến nước mắt nước mũi tèm lem. Còn tôi thì chỉ muốn nói:
Cút! Ai rảnh mà “gây dựng lại” với anh?
Đúng lúc ấy, một đối tác làm ăn bước đến, mỉm cười chào tôi:
“Tổng Giám đốc Trương, nghe nói sản phẩm AI mới của công ty cô vừa vượt mốc triệu đơn? Hôm nay đúng là song hỷ lâm môn!”
“Tất cả là nhờ chồng tôi cả. Anh ấy là thiên tài trong ngành AI.”
Tôi đáp lễ bằng nụ cười tiêu chuẩn.
“…Ninh Ninh, ông ấy vừa gọi em là ‘Tổng Giám đốc Trương’ à?”
Triệu Lượng trợn mắt như vừa bị giáng búa vào đầu.
Tôi bật cười, thực sự phải cảm thán sự ngu dốt của hắn:
“Đừng nói là anh chưa từng Google tên tôi nhé?”
Vừa nói, tôi vừa đưa danh thiếp cho hắn.
Khoảnh khắc ấy, vẻ mặt Triệu Lượng rất khó tả — vừa hối hận, vừa ngỡ ngàng, vừa chua xót lại xen chút không cam lòng.
“Ninh Ninh…”
Hắn chưa từ bỏ, lại định mở miệng lần nữa.
Nhưng một bàn tay to lớn đã vòng ra từ sau, ôm lấy eo tôi:
“Vợ à, lễ cưới sắp bắt đầu rồi, chúng ta vào thôi.”
Tôi quay đầu nhìn — hôm nay Shen Vũ Thành mặc vest trắng, đẹp đến mức khiến tôi muốn “nuốt người”.
Tôi rạng rỡ cười:
“Chồng yêu, em yêu anh!”
Mặt anh đỏ bừng, tay siết chặt tay tôi, nhỏ giọng thì thầm bên tai:
“Ừ… anh cũng yêu em.”
— TOÀN VĂN HOÀN —

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét