Đã ba năm, tôi lặng lẽ yêu anh trai kế của mình.
Trong một lần có men rượu hậu thuẫn, tôi gom hết can đảm, chủ động kéo anh – Tuân Khâm – lên giường.
Thế nhưng sáng hôm sau tỉnh lại, đập vào mắt tôi không phải gương mặt anh… mà là hàng loạt bình luận đang chạy đầy màn hình.
【Tôi thừa nhận phụ nữ chúng ta thích thứ gì nhất định phải lấy cho bằng được, nhưng mà cưng ơi, giờ nhiệm vụ duy nhất của cưng là phải chạy thật nhanh!】
【Nam chính của chúng ta nổi tiếng là tổng tài cấm dục, ngoài nữ chính là ánh trăng sáng thì ai cũng không được đụng vào đâu đấy!】
Tuy rằng trong lòng đầy nghi hoặc, nhưng tôi rất quý trọng mạng sống của mình.
Vì vậy lập tức đặt một tấm vé máy bay, nhanh như chớp rời khỏi nơi này.
Năm năm sau, lúc đón người tại sân bay, tôi run rẩy nhìn người anh trai kế trước mặt.
Tôi quay sang nói với con trai mình: “Bảo bối, mau chào cậu đi con.”
Tuân Khâm nghe thấy, khoé môi hơi cong lên, mỉm cười lạnh lùng.
“Anh cho em thêm một cơ hội nữa, gọi ba hay gọi cậu đây?”
1
Nghe được câu này, toàn thân tôi run lên bần bật, hoảng sợ nhìn về phía Tuân Khâm.
Vậy mà người đàn ông kia lại cúi đầu ngạo mạn nhìn tôi từ trên cao xuống, lạnh giọng nói: “Tại sao tôi biết đúng không?”
Tôi mở to mắt, kinh ngạc nhìn anh.
“Ông Linh, em nên biết rằng, năm năm qua, mọi hành động của em đều nằm trong lòng bàn tay tôi.” Giọng nói anh lạnh lùng âm u, tựa như ma quỷ xuyên thẳng vào tai tôi.
Những dòng bình luận quen thuộc lại xuất hiện trước mắt:
【Chính là kiểu đàn ông âm u, ma quái này mới đã nè trời!】
【Không phải tôi nhìn lầm chứ? Năm năm rồi! Cuối cùng chuyện này cũng có tiến triển! Có biết năm năm qua tôi sống thế nào không hả trời!】
【Haizz, thôi không muốn nhắc nữa, nam chính và cô ánh trăng sáng kia ngày ngày… Cuối cùng tiểu pháo hôi cũng chịu quay về rồi!】
Ba chữ “ánh trăng sáng” như con dao sắc bén, đâm thẳng vào tim tôi.
Năm đó, sau khi tôi cưỡng ép Tuân Khâm, chính là nhờ những bình luận này tôi mới biết được rằng, trong tim anh ta từ lâu đã có người khác.
Còn tôi chỉ là một nữ phụ pháo hôi nhỏ bé không đáng nhắc tới trong cuộc đời anh mà thôi.
Khi ấy, tôi ôm bụng bầu hoảng loạn bỏ trốn ra nước ngoài, một đi là năm năm.
Người ta chẳng phải luôn nói thời gian là liều thuốc tốt nhất sao? Nhưng tại sao khi nghe ba chữ “ánh trăng sáng” ấy, tim tôi vẫn nhói đau như thế này.
Tôi quật cường ngẩng đầu, nhìn thẳng vào mắt Tuân Khâm, nói rõ từng chữ: “Anh không phải là anh trai của tôi à? Tiểu Phàm không gọi anh là cậu thì gọi là gì?”
Anh nhíu chặt mày, lạnh lùng hỏi ngược lại tôi: “Nhất định phải để tôi lôi giấy khai sinh và bảng xét nghiệm ADN ra thì em mới chịu thừa nhận phải không?”
“Anh à, Tiểu Phàm là từ bụng em sinh ra đấy.” Tôi nghiến răng đáp trả.
“Vậy thì sao?” Anh hỏi tiếp.
“Vậy thì, ai là chồng tôi, người đó mới là ba thằng bé.” Tôi cười lạnh: “Anh có phải là chồng em không, anh trai?”
Sắc mặt Tuân Khâm lập tức tối sầm xuống.
“Xe tôi đặt đến rồi, không thể ở lại với anh thêm nữa. Tiểu Phàm, chúng ta đi thôi.” Tôi nắm chặt tay con trai, dứt khoát xoay người bước nhanh về phía bãi đậu xe dưới tầng hầm.
【Vậy là, xong phim luôn à?】
【Thôi khỏi nói gì thêm nữa, hẹn gặp lại các chị em sau năm năm tiếp vậy!】
【Không phải chứ, tôi vừa nạp tiền làm VIP để xem cảnh này thôi á? Mau trả tiền lại đây!】
【Mấy bà chị phía trên thực sự nghĩ nam chính sẽ dễ dàng bỏ qua sao? Thử nghĩ xem năm năm qua anh ta biến thái đến mức nào rồi?】
Đọc được bình luận này, tôi bật cười trong lòng.
Không dễ dàng bỏ qua? Vậy anh ta còn có thể làm gì được nữa? Cưới tôi à?
Nhưng đúng lúc này, gáy tôi bỗng nhói đau, trời đất quay cuồng, tôi ngã vào một vòng tay vừa cứng rắn lại vô cùng ấm áp.
Trước mắt tôi tối đen hoàn toàn.
2
Tôi cảm giác bản thân như đang nằm giữa một cánh đồng bông mềm mại, nhưng cổ tay lại có cảm giác mát lạnh, giống như bị một con rắn cuốn quanh.
Rắn?
Tôi giật mình tỉnh dậy, phát hiện mình đang nằm trên một chiếc giường KINGSIZE cực lớn, trên người là chiếc chăn tơ tằm mỏng nhẹ.
Tấm rèm cửa dày nặng kéo kín mít, trong phòng chỉ có ánh sáng mờ mờ yếu ớt.
Tôi hoảng hốt ngồi dậy, lại nghe thấy tiếng lách cách nhỏ vang lên từ cổ tay mình.
Lúc này tôi mới phát hiện, trên cổ tay tôi đang bị còng một sợi xích sắt, nối với một chiếc vòng kim loại gắn chắc vào bức tường.
Trong căn phòng mờ tối, những dòng bình luận quen thuộc lại xuất hiện, phát ra ánh sáng xanh nhạt:
【Trời ơi… nam chính cuối cùng cũng phát điên thật rồi sao? Chị gái trước kia tiên đoán chuẩn quá mà!】
【Các bạn nhìn kìa, cái vòng sắt trên tường rõ ràng là được lắp sẵn từ lúc trang trí nhà rồi đấy!】
【Ý là tên Tuân này đã có âm mưu từ lâu, đợi tiểu pháo hôi quay về sẽ lập tức giam giữ cô ấy sao?】
Ai? Tuân Khâm sao? Anh ta muốn giam giữ tôi? Vì cái gì cơ chứ? Để giành quyền nuôi Tiểu Phàm à?
Chẳng phải anh ta nên ghét bỏ tôi và đứa bé này, mong tôi và con biến mất vĩnh viễn khỏi mắt anh ta mới đúng sao?
Ngay lúc này, tiếng bước chân vọng đến gần. Tuân Khâm cầm ly nước bước về phía tôi.
“Tỉnh rồi sao?” Giọng anh nhẹ nhàng mà lạnh nhạt.
Không hiểu vì sao, thấy bộ dáng này của anh ta, lòng tôi lại nổi lên chút bất an.
Anh bước đến ngồi cạnh tôi, vòng tay ôm tôi từ phía sau, đưa ly nước tới bên môi tôi dịu dàng ra lệnh: “Uống nước đi.”
Nhiệt độ cơ thể anh xuyên qua lớp áo truyền tới, mang theo chút áp lực, khiến tôi ngoan ngoãn cúi đầu uống vài ngụm.
“Ông Linh, trước kia tôi đã từng cho em cơ hội bỏ trốn rồi.” Anh thong thả đặt ly nước xuống tủ đầu giường, ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve trên đôi môi còn ướt nước của tôi.
“Em tự đếm xem, công khai hay âm thầm, tôi đã từ chối em bao nhiêu lần rồi?”
Từ chối tôi rất nhiều lần… Thực sự rất nhiều lần. Từ lúc nhận ra tình cảm của mình dành cho anh, tần suất tôi tỏ tình với anh giống như ăn cơm ngày ba bữa, thỉnh thoảng còn thêm một bữa ăn khuya.
Những lời ngọt ngào tôi từng nói với anh nhiều đến mức có thể đủ cho tất cả gấu nâu ở Siberia ăn no cả đời.
Nhưng mỗi lần như thế, anh đều từ chối tôi, thẳng thừng và đầy chán ghét.
“Sau đó, em bỏ trốn ra nước ngoài. Tôi tự nhủ, lần đó chính là lần cuối cùng.” Ngón tay anh rời khỏi môi tôi, mang theo chút ẩm ướt vừa rồi chậm rãi trượt xuống cổ.
“Tôi đã tự nói với mình, chỉ cần em trở lại…” Giọng anh hơi khàn đi, như đang cố đè nén điều gì đó.
“Chỉ cần em đặt chân trở lại mảnh đất này, tôi sẽ không bao giờ để em rời đi lần nữa. Bằng bất cứ giá nào, dù em có đồng ý hay không, em cũng phải thuộc về tôi, vĩnh viễn.”
Hàm răng của anh nhẹ nhàng cắn lên vị trí vừa bị ngón tay làm ướt trên cổ tôi.
Nơi đó hơi đau nhẹ, nhưng nhanh chóng được môi và đầu lưỡi mềm mại của anh dịu dàng an ủi.
Tôi hoàn toàn mất khả năng phản kháng.
Tuân Khâm giống như một con ma cà rồng, dùng nụ hôn bá đạo ấy, trói chặt tôi vào trong vòng tay anh không thể thoát ra được nữa.
3
Làn da tôi cảm nhận được sự tiếp xúc từ một làn da khác, sau năm năm xa cách.
Tôi hoàn toàn mất đi khả năng phản ứng.
Anh cúi người chạm vào tôi, ánh mắt lạnh lẽo bỗng nhiên dịu xuống, còn thoáng hiện một chút ý cười.
“Hít thở đi chứ.” Anh khẽ nhắc, giọng mang theo chút bất đắc dĩ.
Lúc này tôi mới nhận ra mình đã nín thở đến sắp ngất rồi.
Anh đưa tay khẽ vuốt ve gương mặt tôi, đôi môi lập tức áp xuống, phủ kín môi tôi.
Động tác của anh không còn dịu dàng nữa, mà ngược lại, tràn đầy tính xâm chiếm.
Rất nhanh, cho dù tôi đã cố gắng hấp thụ thật nhiều dưỡng khí, vẫn cảm thấy càng lúc càng khó thở.
Bàn tay nóng bỏng đáng sợ của anh giữ chặt lấy tôi, tôi hoàn toàn bị khống chế trong tay người đàn ông này.
Đúng lúc ấy, tiếng chuông điện thoại vang lên, một bản nhạc cello du dương trầm lắng, nhưng chẳng hề phù hợp chút nào với khung cảnh lúc này.
Anh cau chặt mày, nhưng cuối cùng vẫn đứng dậy khỏi giường, bắt máy nghe.
“Có chuyện gì?” Giọng điệu của anh không vui vẻ chút nào.
Bên kia là giọng một cô gái, nói liên tục rất lâu.
“Chuyện này em không tự giải quyết được sao?” Giọng Tuân Khâm càng thêm lạnh nhạt.
Cô gái kia lại nói thêm một tràng dài.
Tôi chăm chú nhìn vào gương mặt của anh. Lúc này, vẻ mặt lạnh lùng ấy dần dần dịu xuống, chỉ còn lại sự bất đắc dĩ và chiều chuộng. Nhưng sự dịu dàng đó không phải dành cho tôi, mà là cho cô gái ở đầu dây bên kia.
Tôi tức giận quay đầu đi, dây xích khóa trên tay chân cũng theo đó phát ra tiếng động khe khẽ.
Như vậy là sao? Trong lòng anh rõ ràng có người mình quan tâm yêu thích, vậy mà vẫn không chịu buông tha cho tôi.
Là bởi vì không nỡ dùng những thủ đoạn đó lên người anh yêu, nên mới giữ lấy tôi sao?
Anh quay lại nhìn tôi, rồi chậm rãi mở khóa xiềng xích trên cổ tay và chân tôi.
“Công ty có việc, tối nay tôi sẽ quay lại, ngoan ngoãn ở nhà đợi tôi.” Anh lạnh nhạt nói.
Ngay khi vừa được tự do, tôi không kiềm được nữa, giơ tay thật nhanh, tặng anh một cái tát thật mạnh.
Một tiếng “bốp” vang lên giòn tan.
Anh sững người tại chỗ, im lặng nhìn tôi, gương mặt chẳng hề có chút cảm xúc nào.
4
Tôi hơi hoảng sợ, vô thức kéo chăn lên cao, lui dần vào bên trong.
Anh cúi người, đưa tay về phía tôi, tôi giật mình hoảng hốt lùi vội về phía sau.
Anh nhanh tay lẹ mắt, một tay lập tức kê phía trên đầu tôi.
Một tiếng “rầm” vang lên, là âm thanh tay Tuân Khâm đập mạnh vào đầu giường bằng kim loại.
Tôi hoàn toàn ngây ra tại chỗ.
Anh lại không hề nổi giận, chỉ dùng tay kia nhẹ nhàng lau đi nước mắt trên mặt tôi, dịu dàng hỏi: “Sao lại khóc rồi?”
Nước mắt tôi lập tức trào ra mãnh liệt.
Anh thật sự hoảng hốt, liên tục vuốt nhẹ sau lưng tôi, dịu dàng an ủi từng tiếng một:
“Linh Linh ngoan, là lỗi của anh, vừa rồi là do anh không tốt, làm em sợ rồi.” Anh nói như thể đang dỗ dành trẻ nhỏ.
Tôi rúc sâu vào lồng ngực ấm áp của anh, tham lam tận hưởng chút hơi ấm hiếm hoi này.
Tôi muốn nói, tôi không phải khóc vì lý do này.
Tôi muốn nói, anh đừng đi, đừng tìm người khác, hãy ở lại đây với tôi.
Nhưng tôi không thể thốt nên lời.
Bởi vì trước mắt lại liên tục hiện lên những dòng bình luận kia:
【Được đấy, nữ chính đang gặp chuyện gấp muốn cháy máy, mà anh nam chính nhà chúng ta vẫn thong thả ở đây dỗ dành mỹ nhân!】
【Không sao đâu, lát nữa nam chính về công ty thì biết tay nhau ngay thôi.】
【Hai người này có thể dừng ôm ấp được không? Tôi ghét nhất là kiểu yêu đương mù quáng!】
【Không thích thì lượn đi, ai thích xem truyện tổng tài sự nghiệp thì sang kênh nam tần bên cạnh mà xem nhé, không ai níu kéo cả.】
Thế là những bình luận đó lại tranh cãi ầm ĩ, ánh sáng đủ màu lập tức đan xen hỗn loạn trước mắt tôi.
Tôi nhắm chặt hai mắt, nhưng trước mắt vẫn hiện rõ hai chữ “nam chính” và “nữ chính”, như thể đã khắc sâu vào đáy lòng tôi, làm cách nào cũng không thể mờ đi.
Sao tôi lại quên mất chứ? Tuân Khâm vốn là nam chính trong câu chuyện của người khác, còn tôi chỉ là một pháo hôi bé nhỏ trong câu chuyện ấy, sớm muộn cũng sẽ tan thành tro bụi.
Tôi bỗng nhiên cảm thấy một nỗi tức giận cùng không cam lòng mãnh liệt dâng trào.
Tôi chủ động vươn tay, ôm chặt lấy anh, áp mặt vào lồng ngực anh, giọng run run đầy bướng bỉnh:
“Không được đi.”
5
Đừng đi.
Chỉ cần anh ở lại bên cạnh tôi, cho dù anh nhốt tôi lại cũng được, mắng mỏ hay tức giận với tôi cũng chẳng sao cả, tôi đều chấp nhận.
Cơ thể anh khẽ cứng đờ, nhưng rồi anh vẫn kiên quyết đẩy tôi ra.
Anh nhẹ nhàng kéo chăn đắp lại cho tôi, dịu dàng nói: “Ngoan, ngủ một giấc đi, anh sẽ sớm quay lại thôi.”
Tôi mờ mịt nhìn theo bóng lưng anh, nước mắt làm mờ tầm nhìn, nhưng không còn đủ dũng khí để giữ anh lại thêm một lần nữa.
Anh rời đi, cửa phòng khép lại, căn phòng chìm vào bóng tối. Tôi cố sức chống đỡ hai mí mắt nặng trĩu, không dám ngủ thiếp đi.
Mẹ từng nói, lúc đau lòng không được phép ngủ, nếu không tỉnh dậy sẽ trở thành một kẻ điên mất hết lý trí.
Mẹ tôi chính là vì thế mà trở thành người điên.
Sau đó, bà qua đời trong bệnh viện tâm thần.
Tôi đột nhiên nhớ lại, buổi tối năm năm về trước, trong số những bình luận kia, có người từng nói ra kết cục định mệnh của tôi.
Bình luận ấy nói rằng tôi dám bỏ thuốc nam chính cấm dục rồi còn thành công nữa, chắc chắn tôi sẽ chết rất thảm.
Bình luận nói, chờ đến khi nam nữ chính chính thức yêu nhau, nữ chính nhất định sẽ thấy tôi chướng mắt, Tuân Khâm sẽ nhốt tôi vào bệnh viện tâm thần, để người ta tra tấn tôi đến chết.
Thì ra, từ lâu tôi đã thừa hưởng vận mệnh của mẹ rồi sao?
Vậy thì tôi còn sợ điều gì nữa đây? Điên sớm một chút cũng là giải thoát sớm hơn!
Tôi khép đôi mắt lại, mặc cho ý thức dần dần chìm vào bóng tối êm ái.
Nếu không thể tỉnh táo mà chìm đắm, vậy thì cứ để tôi đánh mất lý trí, sống vô tri vô giác cho qua ngày.
6
Một đôi tay lạnh lẽo đánh thức tôi dậy.
Nó nhẹ nhàng như lông vũ, không ngừng vuốt ve gương mặt tôi.
Tôi mở mắt, thấy Tuân Khâm đang mặc nguyên chiếc áo khoác dài lúc rời đi, ngồi bên cạnh tôi.
Anh có vẻ hơi mệt mỏi, nhưng ánh mắt lại sáng rực đến đáng sợ, giống như loài sói hoang nơi đồng hoang giữa đêm đông, từng giây từng phút chăm chú nhìn tôi.
“Tỉnh rồi à?” Anh nhẹ nhàng hỏi, ngay sau đó dùng đôi môi lạnh lẽo ấy khẽ chạm vào môi tôi: “Dậy ăn cơm thôi.”
Suýt nữa thì bị anh dọa chết rồi. Nhìn ánh mắt ấy, tôi còn tưởng anh định ăn luôn tôi trước chứ.
Phòng ăn được bật đèn sáng rực, trên bàn bày toàn là những món tôi thích. Tiểu Phàm ngoan ngoãn ngồi trên ghế trẻ em, đang dùng thìa tự xúc cơm ăn.
Nhìn thấy tôi, đôi mắt con trai sáng bừng lên: “Mẹ!”
Biểu cảm ấy thật sự giống hệt ánh mắt của Tuân Khâm lúc nãy tới bảy phần. Sức mạnh của gen thật quá đáng sợ.
Tuân Khâm bước tới, dịu dàng xoa đầu Tiểu Phàm. Thằng bé lại sợ hãi né tránh theo phản xạ. Anh chẳng nói gì, nhưng vẻ mặt thoáng qua chút tổn thương.
Ăn cơm xong, Tuân Khâm hỏi Tiểu Phàm: “Có muốn ba lái xe đưa con đi hóng gió một lát không?”
Tiểu Phàm nghe xong rõ ràng động lòng, con trai quay đầu nhìn tôi. Tuân Khâm cũng theo ánh mắt thằng bé nhìn về phía tôi.
Hai ánh mắt ấy hệt như hai chú cún nhỏ đáng thương đang chờ chủ nhân ra lệnh.
Tôi chẳng còn cách nào khác, đành phải gật đầu đồng ý.
Tuân Khâm lúc này còn tỏ ra vui mừng hơn cả Tiểu Phàm, anh nhanh chóng lấy áo khoác cho tôi: “Linh Linh, em cũng đi chung luôn!”
Đúng vào lúc ấy, tiếng nhạc cello du dương kia một lần nữa vang lên.
Tuân Khâm nhìn màn hình điện thoại, đôi chân mày lập tức nhíu lại.
Không cần nghĩ cũng biết, người có thể khiến anh bận tâm như vậy, chỉ có thể là cô gái “ánh trăng sáng” trong lòng anh mà thôi.
Lòng tôi lạnh đi một nửa, thất vọng đến mức không muốn nhìn thêm. Tôi lập tức ôm Tiểu Phàm, quay người rời đi mà không hề ngoảnh lại.
7
Tiểu Phàm không hiểu, con trai nhìn tôi hỏi: “Mẹ ơi, sao vậy ạ, không phải chúng ta sẽ ra ngoài chơi sao?”
Gần đây thằng bé đã chịu quá nhiều uất ức, lời nói vừa rồi như giọt nước làm tràn ly, rốt cuộc khiến Tiểu Phàm bật khóc thật to.
Thằng bé liên tục gào lên: “Mẹ nói mà không giữ lời!”
Tôi hoảng hốt vội bịt miệng thằng bé lại.
Ngộ nhỡ cô “ánh trăng sáng” kia nghe được tiếng khóc của Tiểu Phàm thì tôi biết giấu mặt vào đâu đây?
Đến lúc này, một bàn tay mạnh mẽ bất ngờ vươn tới, trực tiếp bế Tiểu Phàm khỏi vòng tay tôi. Tuân Khâm một tay ôm lấy con, một tay cầm điện thoại, giọng nói rất bình thản:
“Không phải muốn ra ngoài chơi sao? Sao lại khóc rồi?”
Sau đó anh nói vào điện thoại một cách hờ hững: “Được rồi, em tự tìm cách xử lý đi, anh đang bận việc, cúp đây.”
Anh lập tức ngắt máy.
Tôi nhìn anh, thử dò hỏi một câu: “Cuộc điện thoại vừa rồi là có chuyện tìm anh đúng không?”
“Không phải chuyện quan trọng. So với việc đó, ở cạnh vợ con vẫn quan trọng hơn nhiều.”
Anh đáp lại rất bình thản, sau đó kiên nhẫn giúp Tiểu Phàm mang tất vào: “Ngoan nào, mang tất vào rồi chúng ta đi chơi.”
Lúc này, Tiểu Phàm vừa khóc vừa giãy giụa trong lòng anh, lăn qua lăn lại, còn khó dỗ hơn cả heo ngày Tết.
Trong lòng tôi thấp thỏm không yên, dè dặt hỏi anh: “Anh vừa nhận điện thoại, không phải có chuyện quan trọng sao?”
Tuân Khâm thản nhiên đáp: “Không có gì quan trọng hết, quan trọng nhất vẫn là ở cạnh vợ con.”
Nhìn thấy anh bình thản như vậy, lòng tôi bỗng nhiên nổi lên một ý chí kiên định.
Tại sao tôi phải nhường anh cho người khác?
Rõ ràng tôi yêu anh nhiều đến thế, dựa vào đâu tôi lại không dám tranh giành?
Mặc kệ cái người gọi là “ánh trăng sáng” kia đi!
Mặc kệ luôn cái gọi là nam nữ chính định mệnh gì đó!
Tôi không tin vào số mệnh!
Tôi sẽ không buông tay anh ra nữa đâu!
8
Công viên giải trí này được xây dựng trên một hòn đảo nhỏ giữa hồ, khắp nơi đều vắng vẻ không một bóng người.
Tuân Khâm mở điện thoại, đăng nhập vào một ứng dụng nào đó. Ánh đèn lập tức lần lượt sáng lên, tôi lúc này mới nhìn rõ toàn bộ khung cảnh của hòn đảo.
Một con kỳ lân được đưa tới trước mặt chúng tôi theo đường ray nhỏ. Kỳ lân ngoan ngoãn khuỵu gối xuống, Tuân Khâm nhẹ nhàng xách Tiểu Phàm lên như nhổ củ cà rốt, rồi đặt thằng bé ngồi vững trên lưng kỳ lân.
“Đi chơi vui vẻ.” Anh vỗ nhẹ vào mông kỳ lân, nó liền chở Tiểu Phàm đang vô cùng hào hứng rời đi.
Khoảnh khắc ấy, dưới ánh trăng chỉ còn lại tôi và anh.
Anh lúng túng mở lời: “Cái đó… em có thấy nơi này hơi quen quen không?”
Ánh mắt anh lúc này nhìn trời nhìn đất, nhưng nhất định không chịu nhìn vào tôi.
Tôi đáp khẽ: “Đây là những điều em từng viết trong bài văn hồi nhỏ đúng không? Nhưng em nhớ mình đã vứt bỏ cuốn vở tập làm văn ấy từ lâu rồi mà.”
Hồi ấy, mẹ vừa mới tái giá vào nhà họ Tuân không lâu, tôi liền được đưa vào học tại một trường tiểu học quý tộc.
Nhưng cuộc sống của tôi ở đó chẳng vui vẻ gì.
Bạn bè đều cười nhạo tôi quê mùa, các thầy cô cũng bàn tán sau lưng tôi, gọi tôi là đứa con gái của “tiểu tam”. Họ thường xuyên bắt tôi đứng lên trả lời những câu hỏi hóc búa, làm tôi xấu hổ.
Có lần đề bài tập là viết về “Ước mơ của em”. Tôi đã thật thà viết rằng lớn lên tôi muốn làm nhân viên bán vé ở một công viên giải trí, còn rất hào hứng miêu tả chi tiết công viên trong mơ của mình sẽ tuyệt vời đến thế nào.
Cô giáo đọc to bài văn của tôi trước cả lớp. Tôi đã tưởng rằng cô định khen ngợi mình, ai ngờ cô lại nghiêm mặt, lớn tiếng trách móc tôi ham chơi, lười biếng, chỉ biết hưởng thụ, chẳng có chút chí lớn nào. Cô còn bảo các bạn đừng học theo tôi.
Cả lớp phá lên cười nhạo.
Tôi khóc suốt dọc đường về nhà, xé nát cuốn vở rồi ném thẳng vào thùng rác.
“Dì dọn phòng lúc đó không cẩn thận, anh vô tình nhìn thấy thôi.” Tuân Khâm nhẹ nhàng giải thích.
Tôi không vạch trần lời nói dối vụng về của anh, chỉ yên lặng dựa đầu vào vai anh, ngắm nhìn công viên giải trí trước mắt—nơi đã tái hiện lại giấc mơ tuổi thơ của tôi.
Anh cũng chẳng nói thêm gì, chỉ im lặng vươn tay, ôm thật chặt lấy tôi.
Một lúc lâu sau, tôi nghe thấy anh nhỏ giọng thì thầm bên tai tôi: “Đừng chạy nữa được không?”
Thật kỳ lạ, một người đàn ông cao lớn mạnh mẽ như Tuân Khâm, vậy mà lúc này giọng nói lại run rẩy yếu đuối đến vậy.
Anh khẽ khàng cầu xin tôi:
“Linh Linh, đừng rời xa anh nữa, được không?”
9
Thật lâu sau, tôi khẽ “ừm” một tiếng nhỏ xíu.
Anh lập tức vui vẻ vô cùng, nghiêng đầu qua hôn lên má tôi một cái thật vang dội: “Chụt!”
Anh dịu dàng nói: “Anh sẽ cưới Linh Linh về nhà, để em mãi mãi làm vợ của anh trai.”
Tôi quyết định tin tưởng anh.
Tôi nhắm mắt lại, cố hết sức tận hưởng niềm hạnh phúc hiếm hoi trước mắt, mặc kệ những bình luận đang liên tục nhấp nháy.
【Vậy nữ chính thì sao đây trời?】
【Trời đất! Thế giới này hình như hoàn toàn lệch khỏi nguyên tác rồi đúng không?!】
【Vốn dĩ pháo hôi nhỏ chỉ ngủ với nam chính một lần đã bị trừng phạt rất thê thảm. Giờ còn thề non hẹn biển thế này, sau khi nam nữ chính đến với nhau, cô ấy chắc chắn sẽ càng đau khổ hơn gấp bội luôn ấy chứ…】
【Cầu nguyện cho cô ấy, amen!】
【RIP】
Nếu thực sự giống như những lời bình luận kia nói, tôi vì yêu Tuân Khâm mà nhất định phải nhận lấy kết cục bi thảm,
Thì tôi cũng cam lòng.
Vì hạnh phúc ngay lúc này đây, tôi chấp nhận vạn kiếp bất phục cũng chẳng sao.
Xin lỗi ông trời, nhưng tôi yêu anh từ năm mười mấy tuổi, tôi sẽ không bao giờ nhường anh cho bất kỳ ai khác nữa.
Trở về nhà, Tuân Khâm dừng xe trong sân. Tôi vừa bước xuống đã nhìn thấy bên cạnh có thêm một chiếc xe màu hồng phấn rất bắt mắt.
Tôi đang định tiến tới xem thử, thì trước mắt, những dòng bình luận đột nhiên chạy như điên loạn.
【Trời ơi, chiến trường tu la sắp bắt đầu rồi!!!】
【Aaa, cuối cùng nữ chính cũng đối mặt với pháo hôi nhỏ rồi kìa!】
【Háo hức ghê trời ơi…】
【Tầng trên, tui cá là bà đang mong đợi cùng một thứ với tui đúng hông!】
Thấy những dòng chữ này, tôi lập tức biết được chủ nhân của chiếc xe trước mặt là ai rồi.
Ngay tại cửa phòng khách, một cô gái có vóc dáng mảnh mai, làn da trắng muốt đang quay lưng về phía chúng tôi, cúi người chăm chú xem tài liệu trên bàn.
Nghe thấy động tĩnh, cô gái ấy nhẹ nhàng xoay đầu lại, mái tóc đen dài tung bay tuyệt đẹp.
Một gương mặt thật xinh đẹp.
10
【Hu hu, nữ chính bảo bối của tôi phải tăng ca suốt nửa tháng vì cái tên nam chính khốn nạn này, quầng thâm mắt đều hiện ra hết luôn rồi nè!】
【Tên trời đánh Tuân Khâm! Đáng lẽ ra bọn tư bản như anh ta phải bị treo trên cột đèn đường, chứ không phải ở đây ân ân ái ái với người phụ nữ khác đâu nhé!】
【Fan nữ chính có thể ngậm miệng lại được không? Từ đầu đến cuối Tuân Khâm từng thích nữ chính chưa? Anh ấy từng liếc mắt nhìn nữ chính lấy một cái chưa? Tại sao nam chính cứ nhất định phải bị trói buộc với nữ chính thế hả?】
【Hài thật, thế bạn có hiểu thế nào gọi là nam chính nữ chính không vậy? Thế giới này vốn là tạo ra để họ yêu nhau, bây giờ thế giới sụp đổ rồi, còn không cho chúng tôi lên tiếng nữa à?】
Lại cãi nhau rồi…
Tôi âm thầm trợn mắt, mặc kệ những dòng bình luận trước mặt, tiến lên một bước, lịch sự đưa tay về phía cô gái kia: “Xin chào, xin hỏi cô là…?”
Cô gái ngẩn ngơ nhìn tôi thật lâu, sau đó bỗng nhiên ngạc nhiên thốt lên: “À, là cô gái trong bức ảnh ở văn phòng của sếp Tuân!”
Tôi kinh ngạc quay đầu nhìn sang Tuân Khâm, anh đang cẩn thận đặt Tiểu Phàm đang ngủ say xuống ghế sofa.
Nghe cô gái kia nói thế, anh lập tức khó chịu quay sang cảnh cáo cô ấy: “Trình Việt, cô tốt nhất nên biết cái gì nên nói, cái gì không nên nói.”
Trình Việt hoàn toàn phớt lờ anh, ngược lại nắm lấy tay tôi, cười ngọt ngào hỏi:
“Cô bé à, có phải sếp Tuân rất khó chiều đúng không?”
“Bỏ quách anh ta đi, yêu tôi này. Tôi đẹp hơn anh ta, dịu dàng săn sóc hơn anh ta, lại còn có thể cùng cô nuôi con nữa. Đàn ông thô lỗ vô tâm, có gì tốt đẹp đâu nào?”
Ngón tay cô ấy còn cố ý nhẹ nhàng khều vào lòng bàn tay tôi một cái.
Tôi giật mình hoảng hốt, lập tức rút mạnh tay về, mặt đỏ bừng, vội vàng lùi về sau hai bước.
Tuân Khâm lập tức bước lên, ôm tôi thật chặt vào lòng.
“Dám ngay trước mặt tôi mà tán tỉnh vợ tôi, cô chán sống rồi đúng không?” Anh tức giận trừng mắt nhìn Trình Việt.
Tôi và những dòng bình luận đều sững sờ, không thốt nên lời.
Một lúc sau, một dòng bình luận nhỏ xíu màu nhạt yếu ớt trượt qua trước mắt tôi:
【Các bạn à, có phải chỗ nào đó xảy ra chút xíu vấn đề rồi không…?】
11
Chút… vấn đề?
Trình Việt không phải là nữ chính định mệnh của Tuân Khâm sao?
Kịch bản bình thường chẳng phải là sau khi gặp tôi, cô ấy phải hỏi Tuân Khâm tôi là ai, rồi tát tôi một cái thật mạnh, cuối cùng bọn họ ngọt ngào ân ái, còn tôi tan thành tro bụi hay sao?
Nghe thấy Tuân Khâm nói vậy, Trình Việt “hừ” một tiếng đầy tức giận.
“Họ Tuân kia, vì dự án này mà tôi tăng ca nửa năm rồi đấy!” Cô nàng đau đầu xoa xoa huyệt thái dương, bực bội nói tiếp:
“Bây giờ công việc đã tới thời khắc quan trọng, anh thì im hơi lặng tiếng đi yêu đương, mặc kệ mớ rắc rối này cho tôi. Tôi đi tìm anh ký giấy cũng không thấy mặt đâu, có ai làm sếp mà vô trách nhiệm như anh không hả?”
Cô ấy khoanh tay trước ngực, tức giận nói to.
“Ồn ào cái gì! Làm con trai tôi tỉnh dậy thì tôi trừ thưởng cuối năm của cô đấy! Tôi bỏ ra nhiều tiền thuê cô chẳng phải là để cô làm việc cho tôi hay sao, cô còn không hài lòng cái gì nữa hả?” Tuân Khâm lập tức bày ra gương mặt cao ngạo lạnh lùng đáp trả.
Hai người cứ thế mà cãi nhau ầm ĩ.
Tôi đứng một bên trợn mắt há miệng, cảm giác thế giới quan đang sụp đổ hoàn toàn.
Cuối cùng, Trình Việt nhìn đồng hồ, đành phải ngưng tranh cãi trước:
“Lười đôi co với anh. Mau đưa con dấu cho tôi, tôi còn phải về công ty xử lý hợp đồng nữa!”
Tuân Khâm bực dọc tháo một chiếc dây chuyền trên cổ, ném chiếc mặt dây sang cho cô ấy: “Cầm lấy rồi mau cút đi!”
Trình Việt trợn trắng mắt, quay sang tôi cười ngọt ngào: “Cô bé à, đợi dự án này xong rồi, chị mượn em một ngày đi dạo phố với chị nha.”
Cô ấy bước tới, thích thú đưa tay véo nhẹ gương mặt tôi: “Em gái nhỏ thật đáng yêu, đúng chuẩn gu của chị luôn đấy.”
Tuân Khâm lập tức nổi cơn thịnh nộ: “Tôi cảnh cáo cô! Bớt giở trò với vợ tôi!”
Trình Việt hoàn toàn không để ý đến anh, còn quay sang tôi nháy mắt đưa tình một cái, sau đó ngúng nguẩy mái tóc đen mượt mà, xinh đẹp vô cùng rời khỏi nhà.
Quả nhiên là một cô gái vô cùng xinh đẹp…
12
Tuân Khâm giơ tay lên, cố sức lau đi nơi vừa bị cô gái kia hôn trên mặt tôi, trong miệng lẩm bẩm khó chịu: “Đúng là yêu nữ háo sắc! Sớm muộn gì cũng đuổi việc cô ta!”
Lúc này, tôi chợt chú ý đến một sợi dây chuyền khác trên cổ anh. Tôi tò mò đưa tay ra kéo sợi dây, phát hiện trên đó là một chiếc chìa khóa nhỏ.
“Cái này là gì?” Tôi hỏi anh.
Ánh mắt Tuân Khâm lập tức tối lại, anh không trả lời ngay mà chỉ im lặng nhìn tôi.
Tôi hơi nghiêng đầu nhìn anh: “Không thể nói cho em nghe được à?”
Anh dịu dàng nắm lấy tay tôi, đặt lên ngực mình, thấp giọng nói: “Câu chuyện này dài lắm, em thật sự muốn nghe chứ?”
Tôi kiên định gật đầu.
Anh vòng tay còn lại ôm ngang eo tôi, dễ dàng bế tôi lên, nhẹ nhàng bước về phía phòng ngủ: “Vậy chúng ta lên giường rồi nói tiếp.”
Phòng ngủ vẫn giống hệt lúc trước khi tôi bỏ đi. Chiếc rèm cửa dày nặng, chiếc giường lớn êm ái, và cả sợi xích kim loại lạnh lẽo treo trên tường.
Chỉ khác là lúc này bên cạnh tôi có thêm Tuân Khâm. Anh ôm chặt lấy tôi, khiến tôi như chú chim nhỏ tìm được tổ ấm, vừa an toàn vừa ấm áp.
“Sau đêm hôm đó, anh đã vô cùng tức giận. Anh không thể ngờ rằng em lại coi thường bản thân mình đến vậy.” Anh nhìn sâu vào mắt tôi, trong ánh mắt anh vẫn còn một chút đau lòng của quá khứ:
“Ở bên cạnh chính anh trai mình, em có biết sẽ phải chịu bao nhiêu ánh mắt soi mói, chỉ trích từ người khác không?”
Tôi cúi đầu xuống, anh nhẹ nhàng hôn lên đỉnh đầu tôi một cái.
“Nhưng rồi anh nghĩ lại, đời người chỉ có ba mươi nghìn ngày, chỉ cần em hạnh phúc thì ánh mắt người đời có là gì chứ? Cùng lắm chúng ta bỏ trốn, chuyển đến một thành phố khác mà sống.”
Anh vừa nói vừa siết chặt vòng tay thêm một chút.
“Chiếc chìa khóa này là nhà ở thành phố khác của anh đúng không?” Tôi nghịch nghịch chiếc chìa khóa, nhẹ nhàng kéo sợi dây trên cổ anh, khiến anh phải cúi đầu thấp xuống.
Anh nhân cơ hội đó liền hôn lên má tôi một cái, cười khẽ nói: “Linh Linh của anh thật thông minh.”
“Sau đó anh còn đặc biệt trang trí lại ngôi nhà ấy một lần nữa, chỉ để đợi em quay trở về.” Anh nói.
Tôi bất chợt ngước mắt lên hỏi anh: “Trong ngôi nhà đó cũng có xích sắt sao?”
Anh im lặng không đáp, tôi khẽ bật cười: “Xem ra là có thật rồi.”
“Anh thích nhốt em đến vậy à?” Tôi thoát ra khỏi vòng tay anh, quỳ gối trên giường, chủ động lấy sợi xích trên tường đưa vào tay anh, nhỏ giọng nói một cách khiêu khích:
“Vậy bây giờ, anh trai mau khóa em lại trên giường luôn đi, được không?”
Ánh mắt anh lập tức tối đi, yết hầu rõ ràng lăn lên lăn xuống một cái.
13
Anh nhận lấy sợi xích từ tay tôi, sau đó kéo nhẹ đai áo ngủ xuống, dịu dàng che kín đôi mắt tôi.
Trước mắt hoàn toàn chìm vào bóng tối, tôi bất giác có chút hoảng hốt.
Một cảm giác lạnh lẽo như rắn bò từ từ quấn lên tay chân, tiếp đó là âm thanh lách cách của khóa kim loại được cài chặt.
Anh cúi người áp sát lên tôi, nhưng thật lâu vẫn không có động tác nào thêm nữa.
“Linh Linh, những năm ở nước ngoài, có từng nhớ anh trai không?” Anh nhẹ nhàng hỏi tôi.
Tuân Khâm sở hữu một đôi mắt sâu thẳm ướt át, mỗi khi anh nhìn ai đó đều rất đỗi dịu dàng.
Tôi tưởng tượng ra ánh mắt ấy đang chăm chú nhìn mình, trái tim bỗng dưng mềm mại đến lạ.
Tôi không tự chủ được, khẽ gật đầu.
Anh bật cười, thong thả cởi từng chiếc cúc áo của tôi ra, thấp giọng hỏi tiếp: “Nhớ anh như thế nào, hửm? Nói cho anh nghe được không?”
Căn phòng lúc này rất ấm áp, tôi chẳng hề thấy lạnh, chỉ từ từ nhớ lại rồi chậm rãi nói:
“Lúc mới ra nước ngoài, em nói không rành ngoại ngữ, người ta nghe chẳng hiểu, ngày nào cũng gặp khó khăn. Khi ấy em luôn nghĩ, giá như khả năng ngoại ngữ của em giỏi được như anh trai thì tốt rồi.”
“Còn gì nữa?” Anh khẽ ôm lấy tôi, nhẹ nhàng cởi hết quần áo trên người tôi xuống.
Tôi chẳng hề hay biết, tiếp tục chìm vào những hồi ức xa xôi:
“Đồ ăn ở nước ngoài thật sự rất khó ăn. Em tự nấu thì vừa bật bếp là chuông báo cháy lập tức vang lên. Từ đó chẳng dám nấu nữa, ngày ngày chỉ dám ăn bánh mì khô.”
Nói mãi, nói mãi, tôi như quay trở lại những tháng ngày khốn khó ấy, giọng nghẹn ngào: “Lúc nào cũng đói cả, thật sự rất đói.”
Anh nghe xong, lập tức siết chặt lấy tôi, truyền hơi ấm từ cơ thể sang cho tôi.
Tuy cơ thể tôi được sưởi ấm, nhưng trong lòng tôi lại càng thêm tủi thân. Nước mắt cứ thế mà rơi xuống không cách nào ngừng được.
Anh vội vàng tháo sợi dây che mắt tôi xuống, nhẹ nhàng hôn lên những giọt nước mắt đang lăn dài trên má tôi: “Đừng khóc nữa, sau này ngày nào anh cũng nấu món ngon cho em ăn, được không? Chính tay anh làm.”
Cuối cùng tôi òa khóc nức nở, trách móc anh đầy uất ức:
“Tuân Khâm, anh là ông anh trai tồi tệ nhất trên thế giới này! Sao anh khó theo đuổi như vậy hả! Em tỏ tình với anh tổng cộng 826 lần rồi, mà lần nào anh cũng từ chối cả! Còn nữa, cô đồng nghiệp xinh đẹp kia nữa, mọi người đều nói anh và cô ấy là một đôi! Anh dựa vào cái gì mà thành đôi với cô ấy chứ? Em quen anh từ lúc mới mười mấy tuổi, chẳng lẽ không có khái niệm đến trước đến sau à!”
Xích sắt trên tay tôi rung lên leng keng, nhưng lúc này Tuân Khâm mới là người thật sự bị trói chặt. Anh đau lòng cúi xuống hôn lên mặt tôi hết lần này đến lần khác, không ngừng nói xin lỗi.
Cuối cùng, trên chiếc giường ngập tràn nước mắt ấy, chúng tôi cùng nhau cuồng nhiệt từ đêm tối đến khi trời sáng.
Khoái cảm cực hạn ấy đã xua tan đi hết mọi đau thương.
Tôi và Tuân Khâm quấn lấy nhau, xích sắt đan xen giữa hai cơ thể như thể chúng tôi đã từng gắn bó từ trong bụng mẹ vậy.
Tuy thật ra, tôi và anh không hề là anh em ruột.
Nói đúng hơn, chúng tôi chẳng có chút quan hệ máu mủ nào.
14
Thật ra, nếu bắt buộc phải nói rõ ràng, thì tôi và anh vốn là kẻ thù của nhau.
Cha của Tuân Khâm từng dựa vào việc cưới con gái nhà giàu—chính là mẹ ruột của anh ấy—mới có được ngày hôm nay.
Khi Tuân Khâm lớn lên, cha anh đã sớm chán ghét người vợ giàu có của mình, nên dụ dỗ mẹ tôi—khi ấy vẫn còn đang học đại học—trở thành người tình của ông ta.
Chẳng bao lâu sau, mọi chuyện bại lộ.
Thời điểm đó, ông ngoại của Tuân Khâm còn nắm trong tay quyền lực lớn, cha anh không còn cách nào khác đành vội vàng ruồng bỏ mẹ tôi.
Mẹ tôi chật vật thoát khỏi mối quan hệ tăm tối đó, sau khi tốt nghiệp đại học thì kết hôn với cha tôi. Hai người yêu nhau thật lòng và sinh ra tôi.
Nhưng đến một ngày, ông ngoại của Tuân Khâm qua đời, cha anh rốt cuộc cũng chẳng còn kiêng dè gì nữa.
Cuộc sống vốn yên bình của tôi chính thức thay đổi kể từ ngày hôm đó.
Khi ấy tôi vẫn còn học tiểu học. Một buổi chiều tan trường, lúc tôi trở về nhà thì thấy dưới khu chung cư đang đậu một chiếc xe vô cùng sang trọng, nhiều người vây quanh chụp ảnh.
Trong xe là một cậu bé ăn mặc quý phái, vẻ mặt đầy mất kiên nhẫn nhìn ra ngoài.
Đôi mắt cậu bé ấy rất đẹp, lớn như mắt một chú mèo nhỏ kiêu kỳ.
Đó là lần đầu tiên tôi gặp Tuân Khâm.
Đêm đó, tôi không thể về nhà.
Cha ruột tôi vì không chịu nổi cú sốc quá lớn, ngay lập tức phát bệnh tai biến, qua đời trên đường đến bệnh viện.
Còn mẹ tôi, lại bị con quỷ dữ kia một lần nữa kéo trở về mối quan hệ tăm tối không thể thoát ra.
Tôi đứng ngoài xe nhìn Tuân Khâm, cha anh đang vui vẻ, hãnh diện kéo “chiến lợi phẩm” của mình bước tới gần xe, khoác tay mẹ tôi, vừa cười vừa nói:
“Nhìn xem, Tiểu Linh với Tiểu Khâm đang ở cạnh nhau này, sau này chắc chắn hai đứa sẽ rất thân thiết.”
Mẹ tôi chỉ có thể phát ra một tiếng kêu yếu ớt, tuyệt vọng.
Không lâu sau khi mẹ tôi bước vào cửa nhà họ Tuân, mẹ ruột của Tuân Khâm vì quá uất ức mà qua đời.
Trong lễ tang, tất cả mọi người đều chỉ trỏ bàn tán, nói mẹ tôi là “tiểu tam” hại chết người khác.
Tôi muốn nắm lấy tay mẹ an ủi bà, nhưng mẹ lại vội vàng tránh né, yếu ớt nói với tôi: “Mẹ hơi mệt, muốn nghỉ ngơi một lát.”
Sau đó, mẹ tôi dần trở nên điên loạn.
Tôi vẫn nhớ như in khoảnh khắc ấy: Khi ấy tôi đứng bên ngoài, chỉ có thể nhìn họ đưa mẹ lên xe cứu thương, tiếng còi hú vang khắp con phố, và kể từ ngày đó, mẹ tôi không bao giờ trở về nhà nữa.
Cuối cùng, bà qua đời trong bệnh viện tâm thần.
Ai cũng nói, đó là quả báo dành cho mẹ tôi.
Riêng chỉ có Tuân Khâm, anh ấy lặng lẽ quan sát tôi một hồi rất lâu, cuối cùng thở dài một hơi, nhẹ nhàng xoa đầu tôi, dịu dàng nói:
“Không phải lỗi của em.”
15
Suốt những năm ấy, Tuân Khâm luôn trong trạng thái cảnh giác cao độ, vừa đi học, vừa âm thầm nghĩ cách đối phó với chính cha ruột của mình, nhưng vẫn không quên dành thời gian chăm sóc cho tôi.
Tuân Khâm thật đúng là một người tốt hiếm thấy trên đời này.
Ngoài anh ra, liệu còn ai có thể đối xử tốt với người như tôi nữa đây?
Ban đầu chỉ là sự quan tâm, rồi sau đó lại trở thành yêu thương lúc nào chẳng hay.
Tôi bắt đầu tỏ tình với anh, vô số lần, và tất nhiên là bị anh từ chối tất cả.
Có lần trên bàn ăn, tôi nói thích anh, liền bị anh dùng quả trứng gà vừa bóc vỏ nhét thẳng vào miệng để tôi im lặng.
Một lần khác, nhân lúc anh uống say, tôi lại nói thích anh. Anh chỉ lặng lẽ nhìn tôi rất lâu, sau đó lảo đảo lắc đầu.
Anh luôn luôn từ chối tôi như thế.
Tổng cộng, tôi đã tỏ tình với anh 826 lần, và anh từ chối đủ 826 lần.
Cho đến đêm hôm đó, anh say rượu, có lẽ hơi men trên người anh cũng lây lan sang tôi. Tôi liền chẳng nghĩ ngợi gì nữa, quyết định một lần mạnh dạn, trực tiếp cưỡng ép anh.
Nhưng ngày hôm sau tỉnh lại, tôi mới phát hiện qua những bình luận kia, rằng người con gái thật sự trong lòng anh vốn chẳng phải tôi.
Khoảnh khắc ấy, tôi chợt nhận ra, chẳng lẽ cô gái định mệnh của anh lại là một người khác?
Cơ thể tôi bỗng lạnh ngắt, sợ hãi đến mức run rẩy.
Thế là tôi lập tức mặc quần áo vào rồi bỏ trốn ra nước ngoài.
Năm năm sống ở nước ngoài ấy chính là khoảng thời gian đau khổ nhất đời tôi.
Thật ra, lúc nãy tôi đã nói dối Tuân Khâm. Không phải vì ngôn ngữ khó hiểu, cũng chẳng phải vì đồ ăn khó nuốt, mà vì trong những ngày tháng ấy không có anh bên cạnh, tôi đã đau đớn vô cùng.
Chỉ khi bên cạnh Tuân Khâm, tôi mới có thể cảm thấy bản thân được an toàn, sạch sẽ và bình yên.
Những ngày tháng không có anh, thật sự quá khó khăn.
16
Tôi mở mắt, lặng lẽ ngắm nhìn gương mặt đang say ngủ của người bên cạnh.
Năm năm rồi, cuối cùng tôi cũng có cơ hội bình yên tận hưởng cảm giác nằm cạnh người mình yêu thương.
Khi ngủ, những đường nét lạnh lùng thường ngày của anh bỗng trở nên thật dịu dàng, ngay cả đôi môi kia cũng mềm mại hơn bình thường rất nhiều.
Tôi không kìm được lòng, nhẹ nhàng cúi xuống, hôn lên môi anh một cái.
Anh vẫn nhắm nghiền mắt, vô thức đưa tay ôm chặt lấy tôi vào lòng, giọng ngái ngủ đầy cưng chiều:
“Ngoan nào, đừng quậy, ngủ thêm chút nữa.”
Tôi nghịch ngợm ngồi dậy, định trèo lên người anh, nhưng cơ thể bủn rủn chẳng chút sức lực, lại ngã ngay vào lòng ngực ấm áp ấy.
“Sáng sớm đã chủ động thế này, có vẻ như tối qua anh vẫn chưa cố gắng đủ.” Anh lười biếng mở mắt, giữ chặt tôi trong lòng, khẽ cười đầy quyến rũ.
Giọng nói buổi sáng của anh khàn khàn, đặc biệt mê hoặc lòng người. Tôi không nhịn được, cố tình trêu ghẹo anh:
“Vậy anh trai mau bổ sung thêm tiết học nữa đi.”
Vừa dứt lời, trời đất đã đảo lộn, chỉ một giây sau tôi liền bị anh áp dưới thân mình.
“Tốt thôi, hôm nay em đừng mong bước chân xuống giường nữa.” Anh thấp giọng cảnh cáo đầy nguy hiểm.
Ngay lúc anh vừa cúi xuống, tiếng chuông điện thoại đáng ghét kia lại một lần nữa vang lên.
Anh tức tối dừng lại, mặt đen như than nhấc máy lên, gằn giọng:
“Trình Việt, tốt nhất là cô có chuyện gì quan trọng!”
Giọng nói vui vẻ của cô gái ấy vang lên rõ ràng trong điện thoại:
“Không phải chứ sếp, anh đừng nói với tôi là giờ này vẫn đang động phòng hoa chúc đấy nhé? Hôm nay có buổi đấu thầu mà!”
Trong mắt Tuân Khâm thoáng qua một tia bối rối, nhưng ngay lập tức lại trở nên lạnh lùng, thản nhiên nói:
“Thì sao nào? Đấu thầu nhất định phải có mặt ông chủ à? Tôi bỏ tiền thuê cô về làm cái gì chứ hả?”
Đầu dây bên kia lập tức im bặt, rõ ràng đã bị độ mặt dày vô đối của anh làm cho cạn lời.
Tôi hơi lo lắng, nhỏ giọng hỏi anh:
“Anh không tới công ty thật sự không sao à?”
Tuân Khâm tiện tay vứt điện thoại lên đầu giường, quay lại ôm tôi vào lòng lần nữa, giọng nhẹ nhàng trấn an:
“Không sao đâu, bọn họ xử lý được.”
Tôi bật cười:
“Xem ra, em thật sự có thể tin là anh không thích Trình Việt rồi.”
Trên đời này làm gì có người đàn ông nào lại bắt cô gái mình thích tăng ca làm việc thay mình, còn bản thân ở nhà ân ái với người khác cơ chứ?
Tuân Khâm hôn nhẹ lên trán tôi, vừa cười vừa véo nhẹ má tôi một cái:
“Bây giờ mới tin sao? Từ trước tới giờ, người anh thích vẫn luôn chỉ có một mình em.”
Nói xong, anh đứng dậy mang dép, xoay người bước ra ngoài chuẩn bị bữa sáng cho tôi. Trên tấm lưng trần rắn chắc của anh, vẫn còn dấu vết tôi để lại tối qua.
Tôi híp mắt, vui vẻ ngắm nhìn tác phẩm trên lưng anh cho đến khi bóng dáng ấy khuất sau cánh cửa.
Lúc này, những dòng bình luận quen thuộc kia lại xuất hiện trước mắt tôi. Có điều màu chữ nhạt đi rất nhiều, yếu ớt như thể không còn sức lực vậy.
【Không ngờ tới lúc này, tiểu pháo hôi vẫn còn nghi ngờ nam chính thích nữ chính…】
【Haha, không nhìn thấy à, con gái tôi bị hành xác thành trâu bò rồi đây này.】
Tôi không kìm được, lẩm bẩm phản bác lại họ một cách đầy uất ức:
“Chẳng phải đều do các người liên tục bảo với tôi rằng Trình Việt là ánh trăng sáng của anh ấy sao! Nếu không phải vì thế, tôi làm sao lại đi nghi ngờ chứ?”
17
Những dòng bình luận kỳ lạ dừng lại một lát, sau đó xuất hiện một dòng chữ lúc to lúc nhỏ đầy vẻ nghi hoặc.
【Cô… nhìn thấy được bình luận của tụi tôi hả?】
Tôi hơi xấu hổ: “Thấy được suốt năm năm rồi.”
【Hả??】
【Cứu với! Thế giới bị lỗi rồi trời ơi!】
【Bình tĩnh đi, đâu phải chuyện lạ gì, nghe nói do từ trường hay gì đó mà.】
【Ủa, các bà không lên mạng à? Trên kia lâu lâu lại xuất hiện mấy vụ tương tự vậy rồi mà.】
【À, được rồi… Thế nên năm năm trước, cô bỏ trốn là bởi vì thấy tụi tôi bảo rằng nữ chính thật sự của Tuân Khâm là người khác đúng không?】
Tôi ngượng ngùng gật đầu nhẹ một cái.
“Nhân tiện tôi cũng muốn hỏi các người một chuyện. Tôi thấy rõ ràng Tuân Khâm và Trình Việt chẳng có chút mờ ám nào, sao các người lại chắc chắn cô ấy là ‘ánh trăng sáng’ của anh ấy vậy?” Tôi hỏi.
【Vì trên kênh này ghi rõ là nam chính Tuân Khâm & nữ chính Trình Việt mà. Nội dung giới thiệu còn nói kiểu tổng tài lạnh lùng bị nữ nhân viên cấp dưới vui vẻ hoạt bát cứu rỗi các thứ…】
【Còn phần giới thiệu của cô là pháo hôi đáng thương ngấp nghé anh trai kế đấy, bảo bối à.】
Tôi có chút bất an hỏi tiếp: “Vậy sau này họ có tiến triển theo kịch bản đó không?”
【…】
【Trời ơi là trời, lúc nào rồi mà cô cứ hỏi mấy câu khiến Tuân Khâm muốn chết thế này vậy?】
【Cưng à, dù tui mê nữ chính thật đó, nhưng mà nhìn kỹ xem, giữa Tuân Khâm với Trình Việt có chút tình cảm nam nữ nào không? Hai người đó còn trong sáng hơn cả thái giám cung nữ ấy…】
【Pháo hôi nhỏ, tôi hiểu lo lắng của cô. Tuy giới thiệu ban đầu sẽ dự đoán sơ sơ cốt truyện tương lai, nhưng có một câu thế này: ‘Mệnh ta do ta chẳng phải do trời’. Nếu cô và Tuân Khâm mạnh mẽ chống lại vận mệnh an bài, thì phần giới thiệu cũng sẽ được thay đổi.】
“Vậy à? Thế bây giờ giới thiệu có đổi chưa?” Tôi tò mò hỏi.
【Cô thật sự muốn biết hả? Biết rồi coi chừng hối hận đấy nhé!】
Dòng bình luận này rõ ràng mang đầy ý xấu.
18
Tôi hít sâu một hơi, lấy hết can đảm nói: “Không sao! Các cô cứ nói đi, tôi chịu được mà!”
【Thật ra thì năm năm trước đã đổi rồi cô ơi!】
【Cô tưởng tại sao cái kênh này lại vắng vẻ như vậy chứ? Là tại fan nữ chính gốc bỏ đi hết đó, bởi vì nữ chính bị thay đổi giữa chừng rồi hahaha.】
【Những người còn ở lại đây đều chỉ là đang ôm một chút hi vọng nhỏ nhoi chờ kỳ tích xuất hiện thôi.】
【Chậc, mà nói thật, chắc cả đời này cũng chẳng có kỳ tích nào nữa đâu.】
?!
“Các người bảo… nữ chính bị thay đổi từ năm năm trước rồi sao?!” Tôi kinh ngạc hỏi.
Tôi thật sự không tin nổi vào tai mình nữa.
【Đúng vậy đó cô bé! Thế mới nói nam chính đâu nhất định phải ở cạnh nữ chính ban đầu đâu.】
Tôi cảm thấy hơi bối rối, liền hỏi tiếp: “Vậy bây giờ phần giới thiệu kênh đã được sửa thành thế nào rồi?”
【À thì… đổi thành chuyện về cô đó. Từ pháo hôi nhỏ đáng thương thích anh trai kế trở thành nữ chính, cùng tổng tài độc chiếm nhau trọn đời hahaha.】
【Giờ nam chính đổi người yêu thành em gái nhỏ đáng thương vừa về nước, sau năm năm xa cách cùng nhau vượt qua sóng gió hạnh phúc bên nhau.】
Tôi nghe mà sửng sốt.
Vậy ra, ngay từ năm năm trước, số phận của tôi và anh đã âm thầm thay đổi rồi sao?
“Em đang nói chuyện với ai thế?” Tuân Khâm lúc này bê một cái khay thức ăn, bước vào phòng hỏi tôi.
Tôi lập tức giật mình, vội ngồi dậy: “Anh trai…”
Còn chưa kịp bước xuống giường thì hai chân đã mềm nhũn, tôi ngại ngùng ngã ngược trở lại giường.
Tuân Khâm nhìn thấy thế, lập tức cười lên vô cùng thích thú, bước tới ôm tôi vào lòng:
“Xem ra tối qua anh vẫn chưa đủ cố gắng rồi.”
Anh bưng đồ ăn lại gần, ánh nắng dịu dàng xuyên qua rèm cửa, chiếu lên gương mặt anh vô cùng ấm áp. Anh cẩn thận đưa từng miếng thức ăn thơm ngon đến bên môi tôi, ánh mắt dịu dàng như nước mùa thu.
Giờ phút này, anh chẳng có chút nào giống “tổng tài âm u đáng sợ” mà họ vẫn nói.
Tôi cắn một miếng đồ ăn, nghịch ngợm quay sang phía những dòng bình luận kia nháy mắt một cái.
Các bạn phải tiếp tục xem đến cuối đó nha!
【Chậc, chúc hai người mãi mãi hạnh phúc nhé!】
-HẾT-
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét