Thứ Bảy, 15 tháng 11, 2025

Sau Khi Trọng Sinh, Tôi Chỉ Muốn Nằm Yên

 Mục tiêu lớn nhất đời ta, vốn là diệt trừ Hoàng hậu, rồi trở thành người đàn bà tôn quý nhất thiên hạ.


Nhưng về sau ta mới nhận ra, kẻ thù chân chính của ta… lại chính là con chó Hoàng đế kia!



Ta vì mộng làm Hoàng hậu mà đủ loại chuyện xấu đều từng làm, cuối cùng rước lấy kết cục tru di cửu tộc.

Một sớm tỉnh lại, mở mắt ra, nhìn thấy vị Hoàng hậu dịu dàng hiền hậu kia, cùng một vị Hoàng thượng một lòng muốn làm minh quân…

Ta bèn hạ quyết tâm: nằm yên giữ mạng.

1.

Ta vạn lần không ngờ, chính mình lại có thể trọng sinh.

Còn trọng sinh về năm ấy đứa bé mới vừa tượng hình trong bụng.

Điều này… chẳng phải có nghĩa là, chỉ cần ta không tự tìm đường ch .t, hài tử của ta liền có thể bình an chào đời sao?

Chỉ cần đứa nhỏ ra đời, ba năm sau ta cũng sẽ không còn phải chịu cảnh tru di cửu tộc nữa?

Nghĩ tới nỗi đ/au thấu tim gan khi ấy, ta lập thệ:

Kiếp này, tuyệt không còn mơ tưởng làm Hoàng hậu.

Về sau, cứ học theo dáng vẻ của Thục phi, sinh lấy một tiểu công chúa, không tranh không đoạt, an an ổn ổn mà sống.

Giữ được bình yên, lại có vinh hoa phú quý, thế là đủ.

Vì bảo toàn đứa bé trong bụng, ta lấy cớ thân thể không khỏe, xin tĩnh dưỡng.

Tin này truyền ra, cả hậu cung xôn xao.

Chư vị phi tần, mỹ nhân đều lén nghị luận:

– “Hôm qua còn khỏe mạnh như trâu, hôm nay lại đòi tĩnh dưỡng, chắc chắn có quỷ!”

– “Hôm kia nàng ta còn ban thưởng cho Lâm mỹ nhân một chậu ‘Nhất trượng hồng’, hôm nay vừa hay dưỡng bệnh một ngày, ngày mai liền đến lượt Quách thường tại thị tẩm.”

– “E rằng đây là động tác lớn trước khi nàng ta ra tay với Hoàng hậu!”

Ta cũng tự hỏi chính mình:

Kiếp trước… ta thực sự xấu xa đến thế sao?

Hôm ấy, vừa nghe tin ta cáo bệnh, Hoàng thượng hạ triều liền đến Chung Thụy cung thăm ta.

Ngài còn chưa mở miệng, ta lại bỗng nghe thấy một giọng nói trầm lạnh:

“Nữ nhân ngu xuẩn này, lại giả bệnh.

Trẫm thật muốn gi .t nàng ngay bây giờ!”

Gi .t ta?!

Hoàng thượng… đang định làm gì vậy?

Sắc mặt ta thoáng chốc trắng bệch, sợ tới mức như phạm thượng.

Mà đúng lúc này, Hoàng thượng lại dịu giọng hỏi han:

“Ái phi, trẫm thấy sắc mặt nàng không tốt lắm, có phải khó chịu ở đâu chăng?”

Thần sắc ôn nhu, giọng điệu đầy quan tâm, tựa như chẳng hề có ý gi .t ta.

Khiến ta nghi hoặc, phải chăng tiếng nói vừa rồi chỉ là ảo giác.

Dẫu sao, trước khi ta tự chuốc họa, Hoàng thượng từng sủng ái ta, ai ai trong hậu cung cũng hâm mộ.

Ta gắng nặn ra một nụ cười, dịu dàng thưa:

“Có Hoàng thượng tới thăm, bệnh của thần thiếp đã khá hơn phân nửa rồi.”

Ngay sau đó, lại nghe thấy tiếng kia, lạnh lẽo mà khinh miệt:

“Để xem nữ nhân ngu xuẩn này còn định diễn kịch tới bao giờ.”

Ta kinh hãi nhìn về phía Hoàng thượng.

Nhưng ngài vẫn mỉm cười, không hề mở miệng.

Lúc ấy ta mới bừng tỉnh:

Những lời ta nghe thấy… là tiếng lòng của Hoàng thượng!

Phát hiện ra bí mật động trời này, ta vừa hoảng vừa sợ.

Vội vàng cúi đầu, khẽ thưa:

“Thần thiếp tạ Hoàng thượng quan tâm.

Chỉ là thân thể còn chưa khỏe, sợ lây bệnh cho Hoàng thượng.

Đợi khi nào dưỡng lành, thần thiếp sẽ tận tâm hầu hạ Hoàng thượng.”

Lại nghe thấy tiếng lòng lạnh nhạt:

“Nữ nhân ngu xuẩn này hôm nay không lấy bệnh làm cớ để lưu trẫm lại… chẳng lẽ quả thực bị bệnh?”

Bên ngoài, Hoàng thượng vẫn mỉm cười ôn hòa:

“Ái phi cứ an tâm tĩnh dưỡng, ngày mai trẫm sẽ lại tới thăm.”

Tiễn Hoàng thượng đi rồi, trong lòng ta đ/au khổ muốn khóc.

Trong mắt ngài, ta… chẳng qua chỉ là một nữ nhân ngu xuẩn!

Hắn rõ ràng chán ghét ta như vậy, thế nhưng trước mặt ta vẫn ra vẻ yêu thương sâu nặng.

Hắn rốt cuộc là muốn điều gì?

Khó trách năm đó khi hạ chỉ tru di cửu tộc ta, mắt hắn chẳng hề chớp lấy một cái.

Thì ra từ đầu tới cuối, hắn chỉ coi ta như trò tiêu khiển.

Còn ta… lại vì tranh sủng của hắn mà không tiếc tự chuốc lấy họa.

Nghĩ đến kiếp trước ba năm sau đại kiếp sắp tới, ta hạ quyết tâm:

Nghịch thiên đổi mệnh, bảo toàn đứa bé và cả dòng họ, sống an bình đến cuối đời.

Hai khắc sau khi Hoàng thượng rời đi, Hoàng hậu liền tới.

Tôi ngẩng đầu liếc bà một cái, sắc mặt vốn đã khó coi nay càng khó coi hơn.

Đã tới thì thôi, còn ăn diện lộng lẫy, rõ là cố ý tới chọc giận tôi.

“Tháng này giả bệnh ba lần, ông trời mau mở mắt ra, cho con ngu xuẩn này bệnh chết đi, khỏi lãng phí thời gian của bản cung đọc truyện.”

Ngu xuẩn?

Lại thêm một người gọi tôi là ngu xuẩn!

Tôi nghiến răng tự nhủ phải bình tĩnh, tuyệt đối không để họ biết tôi nghe được tiếng lòng của họ.

Nhìn đống đồ bổ Hoàng hậu mang đến, tôi cố nặn ra nụ cười nói:

“Thần thiếp tạ ơn Hoàng hậu nương nương.”

Dù sao thì những thứ này tôi cũng sẽ không đụng tới, ai biết bà đang tính gì.

Hoàng hậu dịu giọng nói với tôi:

“Đức phi hãy dưỡng thai cho tốt, có gì cần cứ nói với bản cung.”

“Con chó Hoàng đế này mắt mù, ban cho con độc phụ ngu xuẩn này phong hiệu ‘Đức’!”

Chó Hoàng đế?

Trời ạ!

Thì ra trong lòng Hoàng hậu, Hoàng thượng chẳng đáng giá gì.

Chả trách bà chưa từng ghen tỵ khi Hoàng thượng sủng hạnh phi tần khác.

Kiếp trước tôi đúng là mù mắt, lại tưởng Hoàng hậu không tranh sủng là đi theo đường “không tranh chính là tranh”.

Tuy bà mắng tôi ngu xuẩn khiến tôi khó chịu, nhưng bà mắng Hoàng thượng là “chó Hoàng đế” lại hợp ý tôi.

Kẻ thù của kẻ thù chính là bạn!

Từ giây phút ấy, tôi quyết định chinh phục Hoàng hậu, cùng bà làm chị em tốt.

Cùng mặc váy đẹp, cùng mắng chó Hoàng đế.

Từ sau khi tôi giả bệnh, không ít cung phi mỹ nhân tới thăm.

Nhưng không ai tôi nghe thấy tiếng lòng.

Có lẽ kiếp trước tôi hận hai người kia quá sâu.

Một người cướp mất địa vị tôi khao khát, một người cướp đi tính mạng cả gia tộc tôi.

Còn những người khác, đừng nói là hận, ngay cả liếc thêm hai mắt tôi cũng chẳng buồn.

Những ngày tiếp theo, Hoàng thượng cách dăm ba hôm lại tới thăm.

Bề ngoài quan tâm hết mực, bên trong lại khinh bỉ, chỉ mong tôi hai chân duỗi thẳng xuống âm phủ cho xong.

Tôi cẩn thận giả bệnh một tháng, lúc này Chân Chiêu Nghi lại có thai.

Hoàng thượng vội vàng thăng nàng lên Chân Tần, ban thưởng như nước chảy về cung nàng.

Tôi nghiến răng duỗi chân.

Thật muốn ra ngoài ngắm hoa, phát huy chút bản lĩnh “ác phi” của mình.

Giả bệnh thêm hai tháng nữa, một ngày nọ, sinh linh bé nhỏ trong bụng tôi đột nhiên động đậy.

Đây là lần đầu tiên tôi cảm nhận được thai động.

Thật kỳ diệu, thật bất ngờ, thật hạnh phúc.

Chỉ mong từ nay mọi điều tốt đẹp nhất trên đời đều thuộc về con.

Đến Trung thu, Hoàng thượng đích thân điểm danh muốn tôi ra ngoài “hoạt động một chút”, nói ở mãi trong cung không lợi cho việc dưỡng bệnh.

Tôi biết, ngài thấy tôi ba tháng nay không gây chuyện nên khó chịu, muốn tôi ra mặt để tiện bắt lỗi.

Để tránh say yến, tôi không trang điểm, áo váy cũng chọn màu nhạt không nổi bật.

Thế nhưng.

Vừa xuất hiện, cả hội trường im phăng phắc, mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía tôi.

Có lẽ vì tôi yên lặng suốt thời gian qua, khiến hậu cung bớt phần náo nhiệt, ánh nhìn của các phi tần đối với tôi đều pha chút mong chờ.

Xem ra mọi người đều nhớ “Đức phi thích tự tìm chết” năm nào!

Chỗ tôi ngồi gần Hoàng hậu và Hoàng thượng.

Vừa ngồi xuống, tôi đã nghe cặp phu thê ấy phỉ báng mình.

Hoàng hậu: “Chó Hoàng đế đàn bà nhiều như vậy, xem tối nay ai sẽ chướng mắt Đức phi. Chân Tần dạo này được chó Hoàng đế thương nhất, bản cung ngồi đợi xem kịch, mong kịch tối nay hay hơn truyện, không thì còn chẳng bằng về cung ngủ sớm cho đẹp da.”

Hoàng thượng: “Tối nay phải để mắt chặt con ngu xuẩn kia, đừng để nó hại Chân Tần. Nếu Chân Tần hay đứa con trong bụng nàng có gì sơ sẩy, không giết thì cũng phải nhốt nó vào lãnh cung!”

Ha ha.

Lão nương giờ chỉ muốn dưỡng thai, muốn coi kịch, không có cửa nhé!

Sau bài chúc tụng của Hoàng thượng Hoàng hậu, các phi tần bắt đầu tính toán.

Đặc biệt mấy mỹ nhân muốn lên hạng, từng người đều vắt óc nghĩ tiết mục.

Tôi không ngờ, kịch chưa kịp bắt đầu, một bát canh cá dọn lên tôi đã nôn ngay tại chỗ.

Các phi tần nhìn cảnh này sững sờ.

Đua nhau đoán tôi đang “tự hại” để vu oan cho ai.

Tôi mặc kệ ánh mắt họ, ra lệnh cho cung nữ mang bát canh cá đi xa.

Nhưng mùi tanh vẫn tràn ngập khiến tôi buồn nôn không dứt.

Hoàng hậu bên kia còn đang bụng bảo dạ: “Đức phi muốn hại Chân Tần, tự mình hạ thuốc mạnh thế này, đúng là kẻ ác.”

Lúc ấy Hoàng thượng chỉ nghĩ làm sao bảo vệ Chân Tần.

Cuối cùng Hoàng hậu không chịu nổi, cho người truyền Thái y.

Tôi biết, tin mình mang thai bốn tháng không giấu được nữa.

Khi Trương Thái y bắt mạch, tôi quyết định đóng vai ngu xuẩn tới cùng.

Có lẽ vì quá kinh ngạc, Trương Thái y cẩn thận hỏi tôi bao lâu rồi không có nguyệt tín.

Tôi giả ngu đáp: “Nguyệt tín của thần thiếp vốn không đều, hình như cũng lâu lắm rồi chưa có.”

Trương Thái y buông tay, hướng Hoàng thượng báo hỉ:

“Chúc mừng Hoàng thượng, Đức phi nương nương đã có hỉ, nhìn mạch tượng thì đã bốn tháng. Ngửi thấy mùi tanh mà nôn chính là dấu hiệu thai nghén, không đáng ngại.”

Lời vừa dứt, cả trường đình chấn động.

Hoàng thượng vốn giấu vui buồn cũng ngây ra.

Nhưng chỉ một giây sau, chân mày ngài nhíu chặt, thần sắc biến đổi mấy lần rồi mới nở nụ cười trở lại.

Hoàng hậu miệng chúc mừng, còn sai người đưa dược liệu an thai tới Chung Thụy cung.

Trong lòng lại nói: “Đức phi thật sự ngu đến vậy, hay là khôn khéo giả bệnh để dưỡng thai? Nếu là vế sau, vai của Đức phi trong truyện của bản cung phải đổi rồi, bản cung cứ xem đã.”

Dù vui hay không, các phi tần đều phải chúc mừng tôi.

Hoàng thượng cũng vui vẻ nắm tay tôi, vẻ mặt hân hoan nói:

“A Dao, chúng ta cuối cùng cũng có con rồi, trẫm thật vui mừng.”

Trong lòng lại giận dữ: “Con ngu xuẩn này thật không biết hay giả vờ? Nếu là giả, ai bày kế cho nó? Đã bốn tháng rồi, quay về phải hỏi Trương Thái y có cách nào bỏ đứa trẻ này không.”

Nghe những lời đó, tôi chết lặng, nhìn Hoàng thượng với ánh mắt đã khác.

Phản ứng đầu tiên của hắn lại là không ngần ngại muốn giết chính con ruột mình.

Hổ dữ còn không ăn thịt con.

Hắn thật quá tàn nhẫn!

Tại sao?

Tôi từng nghĩ chỉ cần mình không tự tìm đường chết, là có thể bảo vệ đứa bé và mẹ đẻ.

Đến giây phút này tôi mới hiểu, người không dung nổi đứa bé trong bụng tôi chính là Hoàng thượng.

Bàn tay bị Hoàng thượng nắm lấy, tôi mượn cớ cơ thể khó chịu liền rút ra ngay.

Hắn khiến tôi buồn nôn.

Quân muốn thần chết, thần không thể không chết.

Ván bài nát thế này, tôi còn thắng được sao?

Nghĩ đến đây, trời đất trước mắt tôi quay cuồng.

Kinh hãi, lo lắng, lửa giận xông lên, một luồng nóng từ dưới trào lên trên.

Khéo làm sao, tôi trực tiếp nôn ngay lên người Hoàng thượng.

Tôi nghe được tiếng lòng của Hoàng hậu bên cạnh:

“Đức phi, ngươi giỏi lắm! Nôn thêm một phát nữa, nếu ngươi nôn chết chó Hoàng đế, bản cung từ nay làm chị em với ngươi!”

Xảy ra chuyện đại nghịch như vậy, phản ứng đầu tiên của tôi không phải là sợ hãi, mà lại giống hệt ý nghĩ của Hoàng hậu.

Nôn chết chó Hoàng đế!

Chó Hoàng đế ngoài mặt không trách phạt tôi, trong lòng đã lôi mồ mả tổ tiên mười tám đời tôi ra mà chửi.

Cũng như kiếp trước, vừa ngày thứ hai sau khi biết tôi mang thai, chó Hoàng đế đã hạ chỉ phong tôi làm Quý phi.

Ban thưởng khiến người ta đỏ mắt, còn đặc cách cho người nhà tôi vào cung thăm.

Nhưng tiếng lòng của hắn độc ác đến mức khiến tôi muốn giết vua:

“Trương Thái y nói bốn tháng thai đã thành hình, muốn bỏ thì phải xuống thuốc mạnh, để ai hạ thủ thì hợp nhỉ?”

“Đợi khi nhà ngoại con ngu xuẩn này vào cung, cho người động tay động chân, nó chắc chắn mắc mưu.”

Chó Hoàng đế này đúng là giết người chặt đứt cả lòng dạ!

Tôi đè nén hận ý, mặt mang nụ cười đưa hắn miếng bánh.

Nhìn hắn cắn một miếng, tôi chỉ hận mình không bỏ thuốc độc vào đó để giết chết con sói đội lốt người này.

Chó Hoàng đế ngoài mặt cười nói ta vất vả, trong lòng vẫn tính kế đứa bé trong bụng tôi:

“Với thủ đoạn của Dương Thủ Phụ, con ngu xuẩn này một khi sinh được hoàng tử, chắc chắn sẽ nâng nó lên, không chừng còn sớm giết ta để đoạt quyền. Thà ta ra tay trước còn hơn bị kìm chế.”

Thì ra, kiếp trước tôi tự tìm đường chết chỉ là ngòi nổ, nguyên nhân gốc rễ là hắn muốn ra tay với cha tôi.

Nhưng hắn không nghĩ, lúc trước nếu không phải tôi mù quáng nhìn trúng hắn, mặt dày đòi làm thiếp của hắn, thì cha tôi có đứng về phía hắn không?

Không có thế lực của cha tôi, hắn có thể từ đám hoàng tử mà trèo lên ngôi báu sao?

Mới bốn năm đã muốn qua cầu rút ván.

Đúng là một vị “minh quân” giỏi!

Nghĩ đến đây, tôi không thể ngồi yên.

Lỡ tay làm rơi chén trà bên cạnh.

“Choang!” một tiếng kéo thần trí tôi về thực tại.

Chó Hoàng đế dường như nhận ra tôi khác lạ, quan tâm hỏi:

“Ái phi, nàng làm sao vậy?”

Tôi lập tức nghiêng người hành lễ, bình tĩnh mà vẫn tỏ vẻ hoảng hốt:

“Hoàng thượng, thiếp thân thể khó chịu, làm kinh động Hoàng thượng, tội đáng muôn chết.”

Chó Hoàng đế vội vàng bảo miễn lễ, còn an ủi:

“Ái phi mang long thai của trẫm thật vất vả, trẫm thương còn không kịp, sao trách nàng được.”

Ha ha.

Tôi cố nặn nụ cười tạ ơn. 

Hắn lại nắm tay tôi, dịu giọng hỏi:

“A Dao, dạo này ánh mắt nàng nhìn trẫm không còn như trước, có phải trách trẫm gần đây không đến thăm nàng?”

Tim tôi chợt thót. Hắn phát hiện ra điều gì sao?

Kiếp trước, tôi yêu chó Hoàng đế khắc cốt ghi tâm.

Tôi ghen, tôi quấn lấy hắn, tôi tìm đủ cách giữ hắn lại cung mình.

Tất cả tình yêu ấy đã chết khi hắn hạ lệnh tru di nhà mẹ tôi.

Sau khi trọng sinh, tôi giả bệnh đến mức quên mất “mình phải yêu Hoàng thượng”.

“A Dao, nàng vẫn như lần đầu ta gặp, khiến ta kinh diễm. Trẫm thật tâm yêu nàng.”

Ọe…

Lần này tôi lại nôn.

Hoàng thượng thấy tôi nghén liền buông tay, lùi ra hai bước.

Chó Hoàng đế này, hắn không xứng diễn trò ân ái trước mặt tôi.

Tôi thấy buồn nôn!

Tiễn chó Hoàng đế xong, tâm trí tôi trôi về thời còn là tiểu thư khuê các.

Năm ấy, tuy không có danh tiếng tài mạo, nhưng dung nhan của tôi lại khuynh thành cả kinh thành.

Cha tôi chỉ có một vợ một thiếp, toàn bộ con cái đều là con chính thất.

Nhà tôi có đại ca văn tài trác tuyệt, nhị ca dùng binh như thần, tam ca tuy hơi cà lơ phất phơ nhưng bằng hữu khắp thiên hạ.

Còn cô con út là tôi, từ nhỏ chỉ việc đẹp.

Cha tôi vốn định gả tôi cho một học trò của ông.

Tuy nhà kém nhưng tài mạo song toàn, còn hứa với cha tôi rằng bốn mươi tuổi không con thì mới nạp thiếp.

Nhưng trước khi tôi gặp người ấy, tôi đã gặp chó Hoàng đế khi hắn còn là Tam hoàng tử.

Chó Hoàng đế tuấn tú nho nhã, lại có khí chất đặc biệt của kẻ quyền cao.

Quan trọng hơn, tôi nghe thấy hắn nói chuyện với thị vệ.

Hắn nói ngay lần đầu gặp tôi đã động lòng, ngày đêm muốn cầu hôn, nhưng lo tôi và gia đình từ chối.

Vì hắn đã có Vương phi, chỉ có thể cho tôi làm trắc phi.

Cái dáng vẻ ưu sầu, tình sâu mà bất an ấy đâm thẳng vào trái tim thiếu nữ của tôi.

Được hoàng tử tài mạo yêu thầm, thỏa mãn mọi tưởng tượng của tôi về tình yêu và đàn ông.

Khi ấy tôi vừa ngu vừa hão huyền.

Giờ nghĩ lại, lần gặp đó nào phải tình yêu.

Rõ ràng là âm mưu.

Là Tam hoàng tử thả mồi, còn tôi chưa kịp đợi hắn tung mồi đã tự mình cắn câu.

Tôi đúng là đồ ngu!

Một lần gặp gỡ sau đó càng khiến tôi quyết dù làm thiếp cũng phải lấy hắn.

Tháng tư, trời kinh thành xuân ấm hoa nở, tôi theo mẹ tới chùa Đại Giác thắp hương cầu phúc, tình cờ gặp chó Hoàng đế.

Một trận gió thổi, từ người hắn rơi ra một bức tiểu họa.

Thấy bức họa giống hệt mình, cảm xúc trong tôi dâng trào như nước sông cuồn cuộn.

Gương mặt lúng túng như kẻ làm việc xấu bị bắt gặp của hắn lại khiến tôi càng rung động.

Chỉ thế thôi, hắn chẳng cần nói gì, tôi tự dựng lên trong đầu vô số hình ảnh tình sâu nghĩa nặng của hắn.

Không lâu sau, chó Hoàng đế tới nhà tôi cầu hôn.

Cha mẹ tôi đều không muốn tôi vào phủ Tam hoàng tử, đường đường là con gái Thủ Phụ mà đi làm thiếp, chẳng khác nào tát vào mặt cha tôi.

Từ nhỏ tôi quen được chiều chuộng, giận dỗi cha mẹ, còn tuyên bố:

“Không gả làm thiếp cho Tam hoàng tử, con thề không lấy ai!”

Nhớ lại những lời ngu xuẩn năm ấy, tôi chỉ muốn tự tát mình một cái.

Cuối cùng cha mẹ tôi chịu không nổi, cũng không dám đắc tội hoàng gia, đành gật đầu đồng ý.

Đêm thành thân, chó Hoàng đế ôm tôi nói:

“A Dao, một ngày nào đó, ta sẽ đem tất cả những gì tốt đẹp nhất trên đời cho nàng.”

Sau này, hắn làm Hoàng đế.

Hắn nói:

“A Dao, đợi ta vững vàng ngôi báu, Hoàng hậu phạm sai, ta sẽ tìm cách cưới nàng làm vợ, bù đắp tiếc nuối tuổi trẻ cho nàng.”

Còn tôi, đồ ngu, nghe lời ngon ngọt ấy, chỉ một lòng mơ được làm vợ hắn.

Tìm mọi cách ép Hoàng hậu phạm sai.

Giờ nghĩ lại, tất cả chỉ là thủ đoạn của chó Hoàng đế bức tôi tự tìm đường chết.

Bởi vì trên triều hắn không nắm được nhược điểm cha anh tôi, nên mới phải ra tay với đứa ngu như tôi.

Theo sắp xếp của tôi, mẹ tôi gửi lời lấy cớ Trung thu bị cảm lạnh, tạm thời không vào cung thăm tôi để tránh truyền bệnh.

Toan tính của chó Hoàng đế thất bại, đến thăm tôi cũng lộ vẻ bất an.

Nhưng hắn vẫn không bỏ cuộc, ngồi một lát đã đi tìm Trương Thái y bàn mưu kế.

Tôi đặt tay lên bụng đã hơi nhô lên, phải nghĩ cách giữ được con sinh ra mới được.

Nghĩ hai ngày vẫn chưa ra cách.

Chó Hoàng đế và Trương Thái y đã bàn xong kế độc hơn.

Hắn đến cung tôi khi tôi đang cùng đại cung nữ Bích Châu may vớ cho đứa bé trong bụng.

Chó Hoàng đế mở to mắt cười:

“Không ngờ ái phi cũng biết làm nữ công.”

Ha ha, hắn còn không biết nhiều điều hơn nữa.

Tôi đứng dậy hành lễ.

Chó Hoàng đế vội đỡ:

“Ái phi đang nặng nề, về sau miễn lễ.”

“Thần thiếp tạ Hoàng thượng.”

Cung nữ lui ra một bên, chó Hoàng đế kéo tay tôi ngồi cạnh hắn.

Lúc này, tôi chỉ muốn tránh xa hắn.

Nên nhân lúc rót trà tôi lại lùi ra xa hơn.

Hắn nhìn tôi đầy “thâm tình” nói:

“A Dao, tối nay trẫm không muốn đi đâu, chỉ muốn ở bên nàng, nàng không được đuổi trẫm nữa đấy.”

Phàm có gì lạ, tất có gian.

Tin ngươi mới là lạ!

Tôi từng nghe trong lòng chó Hoàng đế lại bắt đầu tính toán:

“Trương Thái y cũng có chút bản lĩnh, con ngu xuẩn kia không ngửi ra y phục của ta đã bị ngâm qua dược thủy. Chỉ cần ta ngày ngày ở cạnh nó, chưa đầy một tháng thai nó cũng không giữ nổi.”

“Nếu có thể ngủ cùng con ngu xuẩn ấy mười ngày nửa tháng, thai chắc chắn rơi nhanh hơn.”

Tôi ngồi bên cạnh, ra sức kìm nén ý định muốn cầm kim thêu đâm chết hắn.

“Hoàng thượng, thần thiếp giờ nặng nề, ban đêm ngủ không yên.”

Chó Hoàng đế nghe xong càng ra vẻ thương xót:

“Ái phi mang thai con của chúng ta vất vả như vậy, ta càng phải đêm đêm ở bên mới được.

A Dao, trẫm đối với nàng dĩ nhiên khác với người khác.”

Khác thật, phi tần nào mang long thai hắn cũng chỉ cầu bình an sinh ra.

Đến lượt tôi, hắn tìm đủ mọi cách để tôi sinh không nổi.

Cái “khác” này thật khiến tôi run sợ.

“Hoàng thượng, thiếp biết tấm lòng Hoàng thượng, chỉ là hiện giờ thiếp nghén rất nặng, thường xuyên buồn nôn…”

Tôi vừa nói vừa lập tức làm bộ muốn nôn.

Bích Châu vội chạy tới đỡ tôi:

“Nương nương, để nô tỳ đưa người tới tịnh phòng.”

Tôi mặc kệ chó Hoàng đế, theo cung nữ vào tịnh phòng.

Khi tôi bước ra, chó Hoàng đế liền chạy tới đỡ:

“Ái phi đã đỡ hơn chưa?”

Tôi làm ra vẻ vừa hắn tới gần là buồn nôn:

“Hoàng thượng, trên người ngài có mùi khiến thần thiếp không kìm được…”

Nói xong tôi cũng không thèm nhìn sắc mặt âm trầm của hắn, quay lưng để Bích Châu đỡ tôi vào tịnh phòng lần nữa.

Ra lần thứ hai, hắn vẫn chưa đi.

Vì giết chính đứa con mình mà kiên trì tới mức ấy.

Lần này tôi đứng xa hắn:

“Hoàng thượng, xin thứ lỗi thần thiếp vô lễ, thật sự ngửi mùi ấy là nghén.”

Chó Hoàng đế một mặt khó chịu giơ tay:

“Ái phi nghén nặng như vậy, trẫm đau lòng, phải để Thái y nghĩ cách mới được.”

Nhưng trong lòng hắn:

“Xem ra chiêu thân cận không dùng được, vậy tính hạ thủ vào thuốc an thai hoặc thức ăn, mượn tay ai thì hợp?

Trương Thái y chắc chắn không xong.

Thục phi có tiểu công chúa, Chân Tần tự mình mang thai.

Hoàng hậu có nhược điểm trong tay ta, mượn tay bà ta chẳng lẽ bà ta dám không nghe?

Con ngu xuẩn biết là Hoàng hậu hại chết con nó, ắt sẽ liều chết với Hoàng hậu, đến lúc đó chẳng sợ nắm không được nhược điểm của nó và nhà nó.”

Một mũi tên trúng hai đích, đúng kiểu chó Hoàng đế làm ra.

Kiếp trước, khi tôi mang thai, hắn lấy danh nghĩa yêu thương ngủ cùng tôi nửa tháng, tôi còn ngây ngốc tưởng mình là người phụ nữ hạnh phúc nhất.

Nửa tháng sau, đứa bé trong bụng rơi mất, tôi đau đến phát điên, chạy đi tìm Hoàng hậu tính sổ.

Thì ra tất cả chỉ là âm mưu của chó Hoàng đế.

Tôi cố gắng để mặt mình nở nụ cười, cách một khoảng xa đáp lời hắn:

“Thần thiếp tạ Hoàng thượng quan tâm, thần thiếp sẽ chăm sóc thật tốt cho đứa bé, tuyệt đối không để xảy ra chuyện.”

Chó Hoàng đế nhìn tôi mặt cười giả tạo, còn tôi đáp lại hắn nụ cười ngây thơ kiểu “ngu xuẩn”.

Đúng là hắn nôn nóng giết con.

Hôm sau Hoàng hậu cho người mang tới bánh táo chua, nói ăn sẽ giảm nghén.

Nhưng trong lòng bà lại chửi:

“Đức phi ngươi con ngu xuẩn, có biết chó Hoàng đế muốn giết con ngươi, còn muốn mượn tay ta, ta phỉ nhổ! Đồ không biết xấu hổ!”

Tôi cắn một miếng bánh táo chua, liền buồn nôn, đặt xuống chạy đi tịnh phòng.

Ra khỏi tịnh phòng, cung nữ mang lên một đĩa gà xào ớt.

Tôi cười nói với Hoàng hậu:

“Hoàng hậu nương nương, hiện giờ ngoài đồ cay, những thứ khác thần thiếp đều không thích, đặc biệt đồ chua, vừa cắn là nghén ngay.”

Hoàng hậu chỉ cười:

“Lần sau có dịp ta sẽ lại tặng ngươi đồ cay.”

“Chua thì con trai, cay thì con gái, nếu thật là công chúa, con ngu xuẩn này cũng coi như có phúc.”

Đương nhiên rồi, đây là kế tôi nghĩ lâu mới ra.

Chỉ cần tạo ra ảo giác tôi mang công chúa, biết đâu lừa được chó Hoàng đế.

Dù sao trong cung ai cũng mong mang hoàng tử.

Ngồi thêm một lúc, Hoàng hậu cáo lui.

Về nhân phẩm của bà, tôi thực sự bội phục.

Bà không khuất phục trước uy hiếp của chó Hoàng đế để ra tay với tôi, không biết hắn đang nắm nhược điểm gì sẽ làm hại bà.

Vì bà không hại đứa bé, tôi cũng muốn giúp bà một tay.

Không đầy một ngày, khắp hoàng cung đã đồn tôi mang bụng nhọn thích cay ghét chua, chắc chắn là công chúa.

Ngược lại Chân Tần, bụng tròn tròn lại thích chua, tám phần là hoàng tử.

Nếu là hoàng tử, chính là hoàng trưởng tử.

Ngọn gió sủng ái e rằng sẽ nghiêng hẳn.

Theo tính tôi, về sau cung này không thiếu kịch hay để xem.

Chó Hoàng đế cũng nhanh chóng biết tin, còn đặc biệt hỏi mấy Thái y tôi mang công chúa hay hoàng tử.

Thái y chỉ dám nói dựa theo bụng và khẩu vị khả năng cao là công chúa.

Chó Hoàng đế vẫn ôm chút may rủi, lại chưa tìm được cơ hội tốt để giết đứa bé.

Tôi thế mà bình an đi tới ngày dự sinh.

Trước khi sinh, mẹ tôi lấy cớ thân thể bình phục xin bài tử vào cung thăm tôi.

Lần này cùng đến còn có cả đại tẩu.

Trước khi tôi vào cung, ba chị dâu đều tốt với tôi, đặc biệt đại tẩu coi tôi như con gái mà cưng chiều.

Họ hành lễ, tôi vội cho miễn lễ.

Lần nữa thấy họ còn sống, chưa kịp nói tôi đã đỏ mắt.

Mẹ tôi đỏ mắt hỏi han chuyện nhà:

Thai có ngoan không, có đạp không?

Bà đỡ, y bà chuẩn bị đầy đủ chưa?

Cung nữ đỡ đẻ đã sắp xếp ổn chưa?

Câu nào câu nấy đều lo cho tôi.

Đại tẩu dặn tôi phải cẩn trọng mà cũng phải thả lỏng, truyền kinh nghiệm sinh nở, dặn đừng sợ, giữ sức tới lúc quan trọng.

Nói chuyện một lúc, tôi ra hiệu cung nữ lui ra, chỉ để Bích Châu đứng xa canh cửa.

Đại tẩu tưởng tôi muốn nói riêng với mẹ, định ra ngoài.

Tôi ra hiệu để chị ở lại.

Đại tẩu vốn có chủ kiến, nhìn xa trông rộng.

Trong phòng chỉ còn ba người, tôi nói thẳng câu cay độc nhất:

“Hoàng thượng không muốn để con con chào đời.”

Họ kinh hãi thất lễ.

Mẹ tôi xông lên bịt miệng tôi.

Tôi nắm tay bà kéo xuống, bình tĩnh kể ngắn gọn những gì chó Hoàng đế nghĩ bấy lâu.

Tôi cảm thấy tay mẹ run lên.

Ngược lại đại tẩu tuy mặt trắng bệch nhưng ánh mắt bình tĩnh.

Hiện giờ nhà họ Dương như hoa rực lửa, vinh hoa cực thịnh.

Cha tôi nắm quyền Nội các, đại ca kế nghiệp, nhị ca đã có uy tín trong quân.

Văn võ kiêm toàn, chó Hoàng đế sao không kiêng dè.

Kiếp trước tôi không có hoàng tử cũng không có công chúa, hắn vẫn tru di Dương gia.

Huống hồ giờ tôi sắp sinh, nhỡ là hoàng tử, hắn càng mất ngủ.

Năm xưa nhà mẹ Hoàng hậu là chỗ dựa lớn nhất cho hắn, chạm vào quyền lực hắn vẫn đẩy cả nhà vợ ra khỏi kinh thành.

Mẹ hỏi tôi định làm gì.

Tôi nghiến răng nói ra:

“Mẹ, để cha nghĩ cách cáo lão về quê, đại ca tìm chỗ yên tĩnh mà ở, Dương gia phải tạm lánh trung tâm quyền lực, không thì Hoàng thượng không yên tâm.”

Tôi biết lựa chọn này với đàn ông Dương gia quá khó.

Nhưng so với tính mạng, quyền lực là gì.

Mẹ và đại tẩu nói sẽ mang lời này về.

Tôi dặn họ nghĩ tới nhà mẹ đẻ của Hoàng hậu, nếu Hoàng thượng thật ra tay, Dương gia e còn thảm hơn.

Tôi tin, với giác ngộ của cha và đại ca, chỉ cần họ không phản tâm, biết Hoàng thượng muốn động tới Dương gia, dẫu không nỡ, họ cũng sẽ vì con cháu mà để lại đường lui.

Hoàng cung lớn như vậy, thường ngày phải đi cả khắc, lúc này chỉ như chớp mắt mẹ và chị đã tới cửa cung.

Nhìn họ lên xe ngựa, kéo rèm vẫy tay, mẹ dặn bên ngoài lạnh gió, bảo tôi mau về cung.

Nhưng tôi không muốn quay về.

Lần này xa nhau, không biết bao giờ gặp lại.

Nhớ khi nhỏ, đại ca dắt tay tôi qua phố Hạnh Hoa mua đường nhân.

Rằm Tháng Giêng các anh đưa tôi đi đoán đố, thả hoa đăng.

Nhớ lại những điều đẹp đẽ xưa kia, giờ chỉ còn tiếng thở dài.

Thế giới ngoài kia từ nay không còn liên quan tới tôi.

Cả đời này, tôi đều sẽ bị giam trong hoàng cung này.

Trên đường về Chung Thụy cung, tôi gặp Trần công công dẫn một nam tử ra khỏi cung.

Người ấy ngũ quan tuấn tú hơi âm nhu, nhưng dáng đứng dáng đi vững vàng, rõ là luyện gia.

Trần công công dẫn hắn hành lễ với tôi, tôi mới biết đó là tiểu Thế tử phủ Vĩnh An hầu — người Hoàng hậu đặt nơi trái tim.

Chỉ tiếc, hôm nay Hoàng thượng ban hôn cho hắn.

Đối tượng là Nhị tiểu thư phủ Trấn Quốc công, nghe nói là người dung mạo đoan trang, hiểu lễ nghĩa.

Dạo trước, chó Hoàng đế cũng muốn dùng hắn để uy hiếp Hoàng hậu hãm hại tôi.

Hoàng hậu không mắc mưu, bà nói từ lúc vào cung, người nhà đã không còn liên quan, tiểu Thế tử cũng không liên quan.

Bà tin Hoàng thượng sẽ không vì chút chuyện này mà phá hủy phủ Vĩnh An hầu.

Tôi biết rõ, năm đó nếu không phải vì chó Hoàng đế vì thiên hạ mà “cướp tình đoạt ái”, nếu không vì nhà mẹ Hoàng hậu khát vọng quyền lực ngập trời, thì Hoàng hậu và Tiểu Thế tử chắc giờ đã có con đi mua xì dầu rồi.

Chuyện ban hôn cho Tiểu Thế tử, tôi biết chút ít. Chó Hoàng đế từng dò hỏi ý tôi khi trò chuyện:

“Cho hắn cưới dạng nữ tử nào thì hợp?”

Tôi vừa ngu vừa độc, đáp:

“Nếu hắn có người trong lòng mà không được ở bên, thì ban cho hắn một người tệ hại đi, để cả đời hắn đều không quên được người ấy.”

Chó Hoàng đế là loại người thế nào chứ.

Dù hắn không yêu Hoàng hậu, cũng không muốn để Hoàng hậu sống yên.

Thế nên, hắn lại ban cho Tiểu Thế tử một mối hôn sự tốt.

Tính toán nghìn đường vạn lối, hắn lại tính trượt trái tim Hoàng hậu.

Tình cảm Hoàng hậu dành cho Tiểu Thế tử là tình yêu bao dung lớn lao.

Vì yêu, bà mong hắn có thể lấy một người tốt, sinh vài đứa con, sống đời bình yên hạnh phúc.

Dù hắn không nhớ đến bà nữa, chỉ cần hắn sống tốt, bà đã vui lòng.

Bóng dáng Trần công công và Tiểu Thế tử dần mờ trong tầm mắt, trong đầu tôi lại hiện lên tiếng lòng của Hoàng hậu:

“Chàng cưỡi trúc mã đến, cùng thiếp đùa nghịch bên hiên.”

“Lớn lên cùng một ngõ, vô ưu vô lo.”

Với Hoàng hậu, ký ức trước năm mười lăm chắc toàn là ngọt ngào.

Một bức tường ngăn cách, Tiểu Thế tử thường trèo tường đưa cho Hoàng hậu món bánh hoa quế nàng thích ăn, xong lại lén trèo về.

Cả hai không có gì làm thì mỗi người đứng một phía tường, nhìn xem bên kia có đang đợi mình không.

Chỉ tưởng tượng thôi cũng thấy hạnh phúc biết bao.

Ngày thứ hai sau khi mẹ và đại tẩu rời cung, tôi trở dạ.

Cơn đau từng đợt khiến tôi vừa sợ vừa mong.

Tôi nắm tay Bích Châu dặn dò:

“Nếu ta không vượt qua được, nhất định phải bảo vệ con ta.”

Bích Châu hứa chắc như đinh đóng cột:

“Chỉ cần nô tỳ còn sống, tiểu chủ tử cũng sẽ sống.”

Từ lúc đau bụng đến khi con cất tiếng khóc chỉ mất một đêm.

So với dự liệu, sinh nở thuận lợi hơn nhiều.

Trong cung truyền tin hỉ:

“Quý phi nương nương hạ sinh hoàng trưởng tử!”

Khi tiếng con vang lên, mắt tôi đã ngập nước mắt hạnh phúc.

Lúc bà đỡ quỳ xuống báo hỉ, tôi suýt ngất xỉu.

Tại sao không phải công chúa?!

Chỉ riêng cái thân phận “hoàng trưởng tử” đã đủ để chó Hoàng đế giết nó hàng trăm lần!

Làm sao bây giờ?

Điều tệ nhất cuối cùng vẫn xảy ra.

Chó Hoàng đế biết tin đến thăm tôi và con, ngoài mặt cười rạng rỡ, trong mắt lại lạnh như băng.

Tôi nằm nhìn hắn bế con thì ruột gan rối bời.

Phản ứng đầu tiên của hắn không phải “cuối cùng ta có hoàng trưởng tử”, mà là muốn bóp chết đứa bé.

Tôi hoảng loạn vươn tay đón con.

Chó Hoàng đế trừng mắt nhìn tôi, rõ ràng trong mắt là ý định giết người.

Thấy tôi cương quyết muốn ôm lấy con, ánh mắt hắn lạnh buốt trong giây lát, rồi lại chuyển sang nụ cười giả tạo:

“Ái phi, nàng xem, nó giống trẫm như đúc, trẫm rất thích.”

Tôi nhìn đứa bé da nhăn nhúm, cái miệng bé xíu cứ mở ra tìm bú, lòng mềm nhũn.

“Hoàng thượng, thần thiếp muốn đích thân nuôi dưỡng con.”

Chó Hoàng đế dừng ba giây mới đáp:

“Ái phi vất vả quá rồi, chuyện cho bú cứ giao cho vú nuôi.”

Biết rõ trong bụng hắn nghĩ gì, tôi đành giả vờ ngoan ngoãn:

“Thần thiếp tạ Hoàng thượng quan tâm.”

Sau khi hắn rời đi, tôi bắt đầu lo nghĩ làm sao để con mình sống sót.

Ba ngày sau, hắn phong tôi làm Hoàng quý phi.

Đặt tên cho hoàng trưởng tử là Triệu Thì Minh, tự là Nguyên An.

Khắp hoàng cung đều ca ngợi tôi có đại phúc, nói kiếp trước chắc tôi đã cứu thế gian.

Tôi chỉ muốn khóc không ra nước mắt.

Hôm sau khi được phong Hoàng quý phi, con tôi quấy khóc không chịu bú sữa vú nuôi.

Vú nuôi luống cuống đến mức chỉ thiếu nước ấn đầu nó xuống cho bú.

Nghe tiếng con khóc, tôi không màng đến vết thương, bế con lên.

Quay lưng lại, tự mình cho con bú.

Con vừa ngậm được liền mút chặt không buông, như sợ người ta cướp đi.

Vú nuôi sợ quá quỳ rạp xuống đất, vừa dập đầu vừa khóc:

“Hoàng quý phi nương nương thân thể quý giá, hãy để nô tỳ cho hoàng trưởng tử bú.”

Đầu bà ta đập xuống đất vang dội, trán nhanh chóng đỏ lên.

Tôi biết, bà ta sợ hãi đến cùng cực.

Bởi trên đầu vú đã bôi thuốc độc tác dụng chậm — nếu hoàng trưởng tử không bú, làm sao hoàn thành nhiệm vụ giết con tôi?

Vì giết đứa con mình, chó Hoàng đế đúng là tốn hết tâm cơ, thủ đoạn hèn hạ nào cũng dám dùng.

Tôi lạnh lùng nhìn vú nuôi, nói:

“Hoàng trưởng tử không bú sữa của ngươi, bổn cung chẳng lẽ nhìn con mình chịu đói?”

Một câu “hoàng trưởng tử đói” khiến dù có chó Hoàng đế chống lưng, bà ta cũng không dám làm loạn.

Rất nhanh, bà ta rút lui, chắc để đi báo cáo với chó Hoàng đế.

Con tôi bú xong, nhanh chóng ngủ ngon lành trong vòng tay tôi.

Tôi lắng nghe nhịp thở đều đều của con, lòng vẫn không yên.

Có trộm ngàn ngày, chứ ai đề phòng nổi trộm ngàn ngày.

Huống chi kẻ tôi phải phòng, lại là người quyền lực nhất thiên hạ.

Tôi thật sự không biết còn có thể bảo vệ con được bao lâu.

Hai ngày qua, tôi rõ ràng cảm thấy chó Hoàng đế cảnh giác với tôi hơn.

Hắn ít khi lộ tiếng lòng trước mặt tôi.

Với trí thông minh của tôi, tôi không đoán được bước tiếp theo của hắn là gì.

Điều duy nhất tôi làm được là giữ con bên mình mọi lúc.

Giữa lúc tôi lo lắng rụng tóc từng nắm, cha tôi cuối cùng cũng ra tay.

Trước ngày đầy tháng của con, cha tôi nộp đơn xin cáo lão.

Nghe nói khi chó Hoàng đế thấy tấu chương đó, suýt đánh rơi xuống đất.

Sau đó đau khổ giữ lại, không phê chuẩn.

Vài ngày sau, cha tôi lại dâng sớ xin cáo lão, lý do vẫn là bệnh tật.

Lần này, chó Hoàng đế vui vẻ đồng ý.

Hạ triều xong, hắn tới cung tôi, ánh mắt nhìn tôi và con đã khác.

Tôi mừng đến suýt khóc.

Giờ thì nhà mẹ đẻ, con tôi và cả tôi, tạm thời không cần chết nữa.

Tiếp theo, tôi chuẩn bị đào tạo con thành “hoàng trưởng tử vô dụng”.

Vĩnh viễn tránh xa trung tâm quyền lực, để chó Hoàng đế không còn lo bị cướp ngai.

Cha tôi cáo lão rồi, nghe nói chó Hoàng đế nắm toàn triều, liên tiếp ra nhiều chính sách mới.

Hậu cung vì tôi và Hoàng hậu bỗng chốc thân thiết mà trở nên hoà hợp hơn.

Về chuyện Tiểu Thế tử phủ Vĩnh An hầu, Hoàng hậu từ đáy lòng cảm kích tôi, thái độ với tôi thay đổi hẳn.

Bà cũng quý con tôi, hay ghé qua chơi đùa với nó.

À đúng rồi.

Chân Tần sinh một công chúa, được sủng ái không ngớt, thăng làm Chân phi.

Nhưng ánh mắt Chân phi nhìn tôi luôn phảng phất một thứ “kính trọng” khiến người ta khó chịu.

Tôi mặc kệ.

Dù sao giờ tôi đang cố ý tránh xa chó Hoàng đế, lấy lý do chưa hồi phục nên không thị tẩm.

Lâu dần, hắn cũng nghỉ đêm nơi khác.

Gió trong hậu cung cũng đổi hướng.


Nào là “Hoàng quý phi thất sủng rồi, phong cao vị cũng không cứu vãn được.”

Nào là “nhà mẹ đẻ không còn dùng được, sinh hoàng trưởng tử cũng vô ích.”

Ngược lại Chân phi dù sinh công chúa, vẫn được sủng hạnh hằng đêm.

Nhưng Chung Thụy cung của tôi không hề vì thế mà vắng vẻ.

Ngược lại, càng náo nhiệt.

Hoặc là con trai tôi đang nô đùa, hoặc tôi rủ Hoàng hậu, Thục phi, Lý mỹ nhân chơi bài lá.

Tạ Thường tại không thích bài bạc, rảnh thì nấu nướng cho cả nhóm.

Hại tôi một tháng tăng vài ký, sau đó phải kéo hội chị em cùng siết eo giảm cân.

Hoàng hậu liếc tôi:

“Ngươi là Quý phi trong lãnh cung, Hoàng thượng không thích nữa, giảm cân làm gì?”

Tôi không phục:

“Nếu Hoàng hậu béo như ta, ta sẽ không giảm.”

Ha!

Hoàng hậu hai tiêu chuẩn bật lại ngay:

“Tề chỉnh bản thân không phải để cho Hoàng thượng xem, mà là để bản thân vui và cho tỷ muội ngắm.”

Thế là tôi và mấy chị em thề phải giảm bằng được, không thể thua người mãi không béo như Hoàng hậu.

Tạ Thường tại lại càng hăng, tay nghề bếp núc tiến bộ vượt bậc, khiến kế hoạch giảm cân cứ mãi xoay vòng: giảm rồi lại béo, béo xong lại giảm.

Những ngày không có chó Hoàng đế quấy rầy, sống thật quá an nhàn.

Hậu cung có Hoàng hậu che chở, tôi ước gì cả đời khỏi gặp lại hắn.

Ngày tháng cứ thế trôi qua bình lặng và vui vẻ, chớp mắt con trai tôi đã mười tuổi.

Nó ngoài cưỡi ngựa bắn cung giỏi thì học hành dở tệ.

Tôi chỉ mong con mình chẳng giỏi giang gì cả, ngày ngày lải nhải bên tai nó:

Chỉ cần con khỏe mạnh, đừng giết người đốt nhà là được, những thứ khác chẳng cần giỏi.

Bài vở thầy giao không biết cũng không sao.

Thầy bảo đừng đi trễ? Không sao, ngủ đủ rồi hãy đi.

Bắt học thuộc? Không thuộc nổi thì thôi.

Đến nỗi thằng bé nhìn tôi bằng ánh mắt như nhìn mẹ kế.

Làm gì có mẹ ruột nào mong con mình là phế vật chứ?

Tôi thì hớn hở trong lòng:

“Con ơi, làm thái tử vô dụng mới giữ được mạng đó.”

Năm đó, Chân phi sau khi sinh ba công chúa thì cuối cùng cũng sinh được Nhị hoàng tử.

Chó Hoàng đế ôm lấy con trai út, thương yêu vô bờ bến, mắt mũi đều là cưng chiều.

Thì ra họ mới là chân ái.

Tôi phì một tiếng — nhổ cho sạch.

Năm tiếp theo, chó Hoàng đế hào hứng mang đại quân đi săn mùa thu.

Ai ngờ lại gặp chuyện, ngã ngựa.

Trên đường về lại gặp mưa lớn, nhiệt độ hạ đột ngột, hắn nhiễm phong hàn.

Một phen giày vò, thân thể của hắn suy sụp hẳn.

Triều đình, hậu cung đều bắt đầu rúng động.

Chó Hoàng đế chỉ có hai đứa con:

Một hoàng trưởng tử mười một tuổi rưỡi, một tiểu hoàng tử vừa tròn một tuổi rưỡi.

Theo lý thì, “hữu đích lập đích, vô đích lập trưởng”, là quy củ của tổ tông để lại.

Dù nhà mẹ tôi đã lui khỏi quyền lực, chó Hoàng đế vẫn không muốn lập con tôi làm Thái tử.

Một hồi máu tanh tranh đoạt liền bùng nổ.

Phái lập trưởng và lập ấu tranh nhau không ngừng nơi triều chính.

Người sáng suốt đều nhìn ra, phe lập ấu là có chỉ ý của chó Hoàng đế.

Dẫu vậy, vẫn có trung thần không sợ quyền lực lên tiếng:

“Lập một đứa bé vừa không phải trưởng, cũng chẳng phải đích, chẳng khác nào lấy giang sơn ra đùa giỡn.”

Sau vài lần tranh cãi nảy lửa, chó Hoàng đế ho ra máu ngày càng nhiều.

Điều tôi không ngờ tới là — Chân phi chịu không nổi áp lực, đã ra tay với con trai tôi.

Nếu không nhờ thằng bé phản ứng nhanh, tôi e chỉ có thể đi gặp nó dưới suối vàng.

Cú ra tay của Chân phi khiến tôi nhận ra không thể tiếp tục ngồi yên chờ chết.

Hoàng hậu và các tỷ muội cũng bắt đầu giúp tôi liên lạc một vài thế lực.

Khi thân thể chó Hoàng đế ngày một tàn tạ, đại ca và nhị ca tôi lại phất lên như nấm mọc sau mưa.

Khi hắn cố chấp muốn lập Nhị hoàng tử làm Thái tử bằng di chiếu…

Tôi đã hạ quyết tâm — đầu độc hắn.

Không còn cách nào khác.

Nếu tôi không giết hắn, con tôi sẽ phải chết.

Dù Thái y chỉ cần liếc mắt là biết chó Hoàng đế bị hạ độc, nhưng chỉ dám nói:

“Hoàng thượng bệnh đến giờ tận số.”

Người sáng suốt đều nhìn ra, cơ hội lên ngôi của con tôi cao hơn đứa trẻ kia gấp trăm lần.

Sau khi chó Hoàng đế chết, nhị ca tôi bình định phản loạn, đại ca giữ vững triều chính, con trai tôi lên ngôi với thế áp đảo.

Về phần Chân phi, ban rượu độc cho chết.

Gia tộc theo nàng tạo phản — kẻ chết, kẻ lưu đày.

Không còn cách nào, tranh giành hoàng quyền luôn tàn khốc như thế.

Nhị hoàng tử được nuôi dưới danh nghĩa của Tạ Thường tại.

Năm con trai tôi đăng cơ, đổi niên hiệu thành “Thái Bình nguyên niên”.

Dù chó Hoàng đế là một gã tệ bạc, nhưng trong việc trị quốc, hắn quả thật có bản lĩnh.

Những gì hắn để lại cho con tôi là một đất nước quốc khố sung túc, bách tính an cư, chính sự thanh liêm.

Con tôi nói tôi thay đổi rồi.

Trước kia chỉ yêu cầu nó sống sót, giờ thì bắt nó trị quốc an dân, không được kém hơn cha mình.

Thằng bé thường đến tìm Hoàng hậu — không, bây giờ là Hiền Đức Thái hậu — để than vãn.

Hiền Đức Thái hậu lại đứng về phía nó, cùng nó mắng tôi, còn dọa ngày mai sẽ lập quy củ cho tôi.

Làm nó sợ đến mức lập tức tăng gấp đôi nỗ lực học hành.

Thực ra, thằng bé thông minh hơn tôi nghĩ rất nhiều.

Những bài học xưa của phu tử, nó thuộc làu làu, chỉ giả vờ không nhớ.

Cuối cùng tôi cũng có thể an lòng.

Đường đường là ta — Minh Đức Thái hậu, kẻ từng bị gọi là “con ngu xuẩn”…

Lại sinh ra một đứa con trai đầu óc siêu phàm.

Trong những năm còn sống, tôi rốt cuộc được hưởng cuộc sống lý tưởng.

Cùng chị em ăn chơi uống trà, rảnh rỗi còn len lén xuất cung dạo phố.

Đợi con tôi thành thân lập hậu, tôi với Hiền Đức Thái hậu nửa năm có đến nửa sống ngoài cung.

Có đôi lúc tôi cảm thán —

Con làm Hoàng đế còn tuyệt hơn gấp trăm lần việc chồng làm Hoàng đế!

— Hết —

 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Được tạo bởi Blogger.