Chồng tôi sau một lần gặp tai nạn đã mất đi khả năng sinh con.
Để giữ thể diện đàn ông cho anh ta, bố mẹ chồng van tôi đừng nói cho Thẩm Dục biết.
Bên ngoài thì chỉ bảo là tôi không thể sinh.
Cho đến khi cô bồ ôm cái bụng bầu đến tận cửa gây sức ép.
Thẩm Dục cau có vứt cho tôi một tờ thỏa thuận ly hôn:
“Em không sinh được, chẳng lẽ lại để nhà họ Thẩm tuyệt hậu sao?”
Tôi nhìn người phụ nữ kia vừa khóc vừa lau nước mắt, một hơi dùng hết cả gói khăn giấy bốn lớp loại xịn của tôi.
Tôi lặng lẽ mở tủ, đổi cho cô ta gói khăn giấy loại rẻ tiền mẹ chồng mua ở siêu thị.
Vừa chạm lên mặt là dính đầy vụn giấy.
Thẩm Dục ngồi trong phòng khách hút thuốc, rất lâu sau mới mở miệng:
“Đến nước này cũng không còn cách nào khác. Tiểu Noãn mang thai rồi, anh phải cho cô ấy một lời giải thích.”
Tôi khẽ bật cười. Giấu kỹ thật, năm tháng rồi mới mò đến đây.
“Cô… cô tên Tiểu Noãn đúng không? Tôi nhớ cô trước đây là trợ lý của Tổng Thẩm?”
Cô ta gật đầu dè dặt, lí nhí nói:
“Chị Tranh, lần trước ăn chung bữa tiệc chúng ta gặp rồi mà.”
Tôi cố lục lại trí nhớ, chỉ nhớ rõ bữa đó cua ngon kinh khủng, nghe nói chuyển bay từ Dương Thành về.
Lúc đó chỉ lo cúi đầu gặm cua, hoàn toàn không để ý hai người họ đưa mắt đưa tình.
Nghĩ kỹ một chút, tất cả cũng tại… mớ cua.
Đúng là trẻ hơn vài tuổi, Thẩm Noãn khóc sướt mướt như hoa lê trong mưa, nhìn mà ai cũng động lòng.
Tôi cũng động lòng thật, còn kéo cho cô ta một chiếc ghế có nệm mềm.
“Chị Tranh, đứa bé sắp đủ tháng rồi… Em thật sự không còn cách nào khác. Chị thành toàn cho em đi. Con không thể không có bố… Em… em nuôi không nổi một mình.”
Cô ta ngước đôi mắt đẫm nước nhìn tôi, như thể chỉ chờ tôi gật đầu.
“Con của cô có bố hay không thì phải xem Thẩm Dục. Tôi nói không tính.”
Thẩm Dục lại châm điếu thuốc khác, mất kiên nhẫn:
“Hợp đồng ly hôn anh đã bảo luật sư soạn rồi. Khi nào chúng ta ngồi xuống bàn bạc nội dung? Chuyện này giải quyết càng sớm càng tốt.”
Nhà hiện sống là hai vợ chồng cùng góp tiền mua, thuộc tài sản chung.
Xe là anh ta mua trước khi kết hôn, đương nhiên là của anh ta.
Tiền tiết kiệm thì phải chia, nhưng anh ngoại tình trong thời gian hôn nhân, chia tài sản tôi chiếm phần lớn, tốt nhất có thể để anh ta ra đi tay trắng.
Nghĩ đến đây tôi không nhịn được có chút sung sướng thầm kín.
“Được thôi, hai ngày tới đi. Tuần sau tôi phải đi công tác, xử lý sớm cho xong.”
Thẩm Dục nhạt giọng: “Ừ.”
Chợt anh ta nói thêm:
“Chuyện này… đừng nói với bố mẹ anh. Họ lớn tuổi rồi, anh sợ họ không chịu nổi.”
Tôi nghĩ ngợi. Ừ, bố mẹ chồng đúng là chịu không nổi thật.
2
Năm năm trước, mới cưới không bao lâu, Thẩm Dục đi kiểm tra công trường thì xảy ra tai nạn.
Khi đưa vào viện, bác sĩ nói anh ta bị thương nặng ở bộ phận quan trọng, cơ bản mất khả năng sinh sản.
Mẹ chồng suýt ngất ngay trước cửa phòng bệnh.
“Nó từ nhỏ đến lớn cái gì cũng đứng đầu, học tập giỏi, công việc mấy năm liền đều được khen thưởng, sao lại thành ra thế này?”
Thật lòng tôi không hiểu năng lực cá nhân ưu tú thì liên quan gì đến việc bị thương?
Nhưng mẹ chồng vẫn dành trọn năm phút liệt kê toàn bộ giải thưởng của con trai, điểm thi đại học còn đọc chính xác đến tận số thập phân.
Bác sĩ nghe xong chỉ biết lắc đầu, nhỏ giọng bảo tôi:
“Hay là… đưa mẹ chồng cô sang khoa tâm thần kiểm tra chút?”
Bố chồng đứng bên thở dài, cuối cùng đưa ra một quyết định “phản lại tổ tông”:
“Chuyện này… tảo mộ dịp Thanh Minh đừng nhắc. Bên ngoài cũng đừng nói. Với Thẩm Dục thì càng không được.”
“Tránh làm tổn thương lòng tự trọng đàn ông của nó.”
Bố chồng hồi trẻ là người chuyên thiến lợn rất có tay nghề.
Ông bảo, con lợn đực có hung hãn đến mấy, chỉ cần thiến xong là xìu xuống, cả đời không ngóc đầu lên nổi.
Ông tự hào nhất là lần bắt được con lợn rừng đen hơn 300 cân. Bảy tám đàn ông giữ cũng không được, vậy mà ông chỉ cần ra tay một cái là xong, con lợn nghe lời ngay.
Từ đó ông rút ra kết luận:
Đàn ông và lợn giống nhau, sống nhờ cái khí phách ở chỗ đó.
Tôi suy nghĩ một hồi, thấy… cũng hơi hợp lý.
Không ngờ giây sau bố chồng đã dứt khoát tuyên bố:
“Từ nay nói bên ngoài rằng con dâu không sinh được, thế nào cũng phải giữ mặt mũi cho con trai tôi.”
Tôi giơ tay chỉ vào mình: “Con… con ạ?”
Bố chồng kiên quyết gật đầu: “Chỉ đành để con chịu chút thiệt thòi thôi.”
“Cũng không phải thiệt thòi một cách vô ích.”
Từ đó về sau, bố mẹ chồng gần như chuyện gì cũng nghe tôi, trong nhà tôi chẳng khác gì nửa cái “tiểu hoàng đế”, sống rất thoải mái.
Cho nên chút lời đồn bên ngoài tôi chẳng buồn để ý.
Dù sao con cái với tôi có cũng được, không có cũng chẳng sao.
Hơn nữa tôi và Thẩm Dục lúc đó còn có năm năm nền tảng tình cảm.
Nhưng vạn lần không ngờ tới, mấy năm sau “tiểu tam” lại vác bụng bầu tìm đến tận cửa, khóc lóc cầu xin tôi ly hôn. Nghĩ đơn giản cũng biết, đứa bé trong bụng Thân Noãn không thể nào là của Thẩm Dục được. Bố chồng nói đúng, lợn bị thiến rồi thì làm sao xốc nổi tinh thần mà đi trêu hoa ghẹo nguyệt. Nhưng nếu con lợn này căn bản không biết mình đã bị thiến, thì nó vẫn cứ tưởng mình giống như bao con lợn giống khác trong thiên hạ, cho dù bên ngoài có là đống phân nó cũng phải nếm thử xem mặn nhạt thế nào.
Thân Noãn thấy tôi buông lời, cũng không khóc lóc ầm ĩ nữa. “Thẩm tổng, hôm nay thai máy dữ quá, em ở một mình sợ lắm, anh có thể đi cùng em không?”
Ánh mắt Thẩm Dục trong nháy mắt trở nên dịu dàng: “Được, anh đi với em.” Ánh mắt ấy khiến tôi sững sờ. Những năm qua, anh ta thực ra vẫn ngầm chứa rất nhiều bất mãn về việc tôi “vô sinh”. Hàng xóm có cháu trai sang phát kẹo hỷ, bị anh ta ném thẳng vào thùng rác. Đồng nghiệp sinh con trai mời đi uống rượu đầy tháng, anh ta cũng luôn tìm cớ từ chối. Ngay cả con gà nuôi ở quê đẻ nhiều thêm một quả trứng, sắc mặt anh ta cũng âm trầm đi vài phần.
Thẩm Dục, quả thực rất thích trẻ con. Cho nên những năm này, sự bất mãn của anh ta đối với tôi ngày càng mãnh liệt. Những bất mãn đó cuối cùng hôm nay cũng tìm được lối thoát cảm xúc — tình nhân bên ngoài mang thai rồi, anh ta có lý do vô cùng chính đáng để đề nghị ly hôn với tôi.
Lòng tôi không chút gợn sóng, chỉ có niềm vui sướng khi sắp được chia một khoản tiền lớn.
Hai người đi rồi, tôi tìm ngay luật sư ly hôn giỏi nhất địa phương. Gửi đoạn video Thân Noãn ép cung vừa rồi cho đối phương, kèm theo đủ loại tư liệu ngoại tình của Thẩm Dục. Thực ra tất cả những chuyện này sớm đã có dấu vết.
Ngày hôm sau tôi vẫn đi làm bình thường, đồng thời báo với sếp rằng hãy ưu tiên tôi cho cơ hội sang nước ngoài trao đổi công tác nửa năm. Sếp vỗ vai tôi, khen tôi rất có giác ngộ, đây là một cơ hội cực tốt. Tôi cười nhẹ, đúng là cơ hội tốt thật. Bởi vì sau khi đi trao đổi về thì vừa khéo Thân Noãn sinh con, bộ phim truyền hình dài tập đầy kịch tính này nối tiếp vào là vừa đẹp.
Chiều tan làm, mẹ chồng gọi điện thoại bảo hôm nay bà lại đến trại trẻ mồ côi. “Có đợt trẻ mồ côi mới đến, mẹ đi xem rồi, có một thằng bé tay chân lành lặn, mới ba tháng tuổi, đang lúc chưa biết nhớ mặt người, con xem có rảnh thì cùng thằng Dục đi xem, thấy hợp thì mau làm thủ tục xin nhận nuôi.” “Con không biết đâu, bé trai lành lặn trong trại trẻ mồ côi này hiếm lắm, còn khó tranh hơn cả thịt ba chỉ tươi ngoài chợ lúc năm giờ sáng đấy.”
Tôi vừa đặt lịch spa toàn thân, vừa qua loa đáp: “Mẹ, mẹ cứ đừng lo chuyện này vội, con tự có tính toán.” Bà bất mãn nói: “Con thì có tính toán gì, mười năm nữa cũng không đẻ được con, chi bằng nhân lúc còn trẻ đi nhận nuôi sớm một chút.”
Tôi cười khẽ, không mặn không nhạt đáp một câu: “Mẹ cảm thấy con không sinh được con là tại ai chứ?”
Mẹ chồng lập tức chột dạ, ấp úng nói: “Cái… lời này không thể nói như vậy được, hai đứa dù sao cũng là vợ chồng, chuyện này con cứ bàn bạc lại với thằng Dục đi.” Nói xong liền cúp điện thoại.
Tôi vươn vai, dần dần thả lỏng dưới thủ pháp của nhân viên massage. Trước đây vì tiết kiệm tiền, gói spa toàn thân thế này cả năm tôi không nỡ đi một lần. Giờ thì tốt rồi, có thể tận tình hưởng thụ.
Làm massage xong tôi lại đi mua vài bộ quần áo, quẹt toàn bộ là thẻ của Thẩm Dục. Anh ta cứ coi như tôi tâm trạng không tốt quẹt thẻ xả giận, nên cũng chẳng nói gì. Thế là tôi lại lao vào tiệm vàng, mua một hơi trọn bộ trang sức. Nhìn tiền từng khoản từng khoản bị quẹt đi, tâm trạng sảng khoái đến cực điểm.
Chỉ là tôi không ngờ, Thẩm Dục còn chưa nói gì thì Thân Noãn đã tìm đến tận cửa. Mua đồ xong về nhà, đang đắp mặt nạ vui vẻ cày phim thì chuông cửa reo liên hồi. Mở ra xem, Thân Noãn vác cái bụng to tướng đứng ở cửa.
“Chị Trừng, chị có ý gì hả? Hôm nay chị quẹt một hơi hết 12 vạn tệ?” Ồ, tôi còn chưa tính xem tổng cộng đã tiêu bao nhiêu. “Sao thế? Có vấn đề gì à?” “Tiền chị tiêu bây giờ đều là tiền của con trong bụng tôi đấy!”
Tôi bật cười: “Thân Noãn, tôi và Thẩm Dục còn chưa ly hôn đâu, tôi tiêu là tiêu tài sản chung của vợ chồng.” Cô ta nghiến răng nghiến lợi: “Các người sớm muộn gì cũng phải ly hôn, tiền của anh ấy đều phải để dành cho con tôi dùng, chị bây giờ một hơi tiêu hết nhiều như vậy, chị có nghĩ cho con của tôi không hả?”
Lần này tôi thực sự cười ra tiếng. “Em gái à, mang thai đến hỏng cả não rồi sao? Tại sao tôi phải nghĩ cho đứa con trong bụng cô?” Tôi nhìn chằm chằm vào bụng cô ta, đầy ẩn ý nói: “Hơn nữa… đứa con trong bụng cô, thực sự là của Thẩm Dục sao?”
Sắc mặt Thân Noãn biến đổi, nhưng giây tiếp theo nhìn thấy Thẩm Dục đang vội vã chạy tới tìm cô ta, lập tức lại đổi sang bộ mặt khác. “Chị Trừng, Thẩm tổng kiếm tiền cũng không dễ dàng, em là xót anh ấy, chị không biết anh ấy mỗi ngày tăng ca thức đêm làm phương án mệt mỏi thế nào đâu, mấy lần đều ngủ gục trên sô pha văn phòng, chị thực sự có bao giờ thương xót anh ấy chưa?”
Con nhỏ này diễn xuất cũng khá đấy chứ. Lần này chọc cho Thẩm Dục càng thêm đau lòng cô ta, lập tức lao tới đỡ lấy Thân Noãn đang lảo đảo sắp ngã. “Lâm Trừng, cô có cần thiết phải vậy không? Tiểu Noãn còn đang mang thai đấy.”
Tôi trố mắt nhìn cô ta, vốn định giả vờ ngây thơ vô tội một chút, không ngờ Thẩm Dục lại trầm giọng quát. “Cô còn dám trừng mắt với Tiểu Noãn à.” Quả nhiên, sau khi vợ chồng trở mặt, làm cái gì cũng là sai.
Thân Noãn rúc vào lòng Thẩm Dục, lí nhí nói: “Là lỗi của em, em chỉ là xót anh làm việc vất vả, chị Trừng hôm nay nào là spa nào là mua quần áo, tiêu của anh bao nhiêu tiền, chỗ tiền này không biết phải tăng ca bao lâu mới kiếm lại được.”
Thẩm Dục ôm chặt lấy cô ta, dỗ dành: “Không sao đâu, nửa cuối năm anh sắp lên chức phó tổng tập đoàn rồi, đến lúc đó lương tăng gấp đôi, tiền đều có thể kiếm lại được.” Tai tôi rất thính, lập tức bắt được tin tức quan trọng này. Phó tổng tập đoàn, lương năm cũng phải tiền triệu tệ rồi.
Thân Noãn nhìn chằm chằm vào sợi dây chuyền vàng trên cổ tôi, trong mắt đầy vẻ oán độc. “Số chị Trừng tốt thật đấy.” Tôi cố ý xắn tay áo lên, để lộ đôi vòng tay vàng óng ánh. “Số đúng là cũng không tệ.”
Thẩm Dục cảnh cáo tôi: “Thẻ phụ của anh đã giới hạn hạn mức rồi, sau này không được tiêu xài hoang phí như thế nữa, chuyện ly hôn anh sẽ thúc đẩy nhanh, em tốt nhất là ngoan ngoãn phối hợp.” “Yên tâm đi, điều kiện đưa ra thỏa đáng tôi nhất định sẽ phối hợp.”
Anh ta đưa Thân Noãn rời đi. Lúc đi còn không quên nhắc nhở tôi: “Tuần sau về nhà bố mẹ ăn cơm, đừng để lộ chuyện.” Tôi suýt thì quên mất chuyện mỗi tháng về quê một lần. “Được thôi, nhưng anh vừa giới hạn thẻ phụ, tôi vốn định mua cho bố mẹ hai bộ quần áo mùa đông, tiếc thật.”
Thẩm Dục nghiến răng nghiến lợi chuyển khoản cho tôi 2 vạn tệ. “Giờ được chưa?” “Được, được, được.”
Tắm rửa xong về phòng, tôi lên Pinduoduo mua hai cái áo khoác phao giá 29.9 tệ bao ship, số tiền còn lại nạp hết vào thẻ spa của tôi.
Hôm về quê, tôi tìm hai cái túi của hãng cao cấp đựng hai cái áo phao vào. Thẩm Dục lái xe đến đón tôi, suốt dọc đường chúng tôi chẳng nói câu nào. Sắp đến quê, anh ta mới dò xét mở miệng: “Mấy hôm nay Tiểu Noãn không khỏe, căn nhà cô ấy thuê vừa ẩm vừa ướt, không thích hợp cho bà bầu ở, anh muốn để cô ấy đến nhà mình ở vài hôm.”
Mẹ kiếp, được đằng chân lân đằng đầu. “Anh nghe xem chính mình nói có phải tiếng người không?”
Thân Noãn đánh chủ ý gì tôi còn lạ gì, cô ta nhắm trúng căn nhà này, nên lấy cớ mang thai để muốn dọn vào ở. Tiền trong tay Thẩm Dục không đủ mua thêm căn nữa, bèn tính đuổi tôi đi.
“Lâm Trừng, em gả cho anh bao nhiêu năm nay không sinh nở được, chuyện này anh đã nhịn rồi, bây giờ bảo em nhượng bộ một chút xíu như vậy cũng không chịu sao?”
Tôi hít sâu một hơi, bình ổn tâm trạng. “Nhà tôi sẽ không nhường đâu, anh thuê cho cô ta chỗ khác là được mà.” Thẩm Dục bất lực nói: “Tiểu Noãn xót tiền của anh, sống chết không chịu ở khách sạn hay thuê nhà.”
Cho nên nhìn xem, đây chính là bản lĩnh của “trà xanh” cao cấp. Lấy nhỏ thắng lớn, diễn xuất thượng thừa. Thà rằng bản thân ở căn phòng hướng Bắc ẩm ướt, cũng muốn đánh cược vào sự mềm lòng của đàn ông, để thuận lý thành chương mà “tu hú chiếm tổ”.
“Nhà tôi cũng có phần, không thể để tiểu tam dọn vào ở, huống hồ cô ta dọn vào rồi, anh để hàng xóm láng giềng nghĩ thế nào? Lời ra tiếng vào truyền đi truyền lại chẳng phải bố mẹ anh sẽ biết sao?”
Nghĩ đến đây, Thẩm Dục đành bỏ cuộc. Anh ta là đứa con đại hiếu thảo, nhắc đến bố mẹ anh ta là hiệu quả nhất.
Xe về đến quê, bố mẹ chồng đã đứng đợi từ sớm.
Vừa thấy tôi, mẹ chồng đã nháy mắt ra hiệu: “Chuyện mẹ nói lần trước con suy nghĩ thế nào rồi? Thằng bé đó trộm vía lắm, mắt to tròn như hai quả nho, thấy mẹ là cười, nhìn y hệt cháu ngoan của mẹ. Con bàn kỹ với thằng Dục đi, chốt sớm cho xong việc.”
Tôi ngáp một cái, lôi hai cái áo phao mỏng tang ra.
“Bố mẹ, đây là mẫu mới năm nay, áo phao thời trang không chịu nhiệt, quà biếu hai người ạ.”
Bố chồng co ro như con chim cút ngồi bên lò sưởi uống rượu, đắc ý khoe năm nay lại th/iến được mấy chục con lợn, cả cái làng này không ai tay nghề qua mặt được ông.
Tôi cười ha hả, thầm nghĩ: Ông tích chút đức cho con trai ông đi.
Mẹ chồng bất mãn: “Suốt ngày rượu chè, tay run như cầy sấy rồi, coi chừng có ngày tự th/iến luôn mình đấy.”
Nói xong bà lại thấy lỡ lời, theo bản năng liếc nhìn con trai.
Thẩm Dục cứ dán mắt vào điện thoại nhắn tin, chắc là đang chát chít với Thẩm Noãn.
Ngay cả lúc ăn cơm cũng không buông máy xuống.
Mẹ chồng gắp thức ăn cho Thẩm Dục: “Con xem con gầy đi bao nhiêu rồi, ăn nhiều vào mà tẩm bổ.”
“Con trai, ý mẹ là hai đứa tranh thủ đi nhận nuôi một đứa bé đi. Mấy hôm trước mẹ vào trại trẻ xem rồi, bây giờ…”
Thẩm Dục khó chịu ngắt lời: “Mẹ, con nhà người ta sao bằng con ruột mình được? Trại trẻ mồ côi toàn là trẻ bị bỏ rơi, tâm lý bọn nó từ nhỏ đã có vấn đề, sao cứ ép con phải nhận nuôi chứ?”
Tôi cắm cúi ăn rau, không nói một lời.
Thẩm Dục liếc tôi: “Hơn nữa, người có vấn đề cũng đâu phải là con.”
Mẹ chồng nghẹn lời, rồi thở dài: “Cái thằng này, mẹ chỉ thấy hai đứa cũng đến tuổi cần có con cái rồi.”
Thẩm Dục thề thốt chắc nịch: “Con chắc chắn sẽ có, con đảm bảo, năm sau nhất định cho mẹ bế cháu đích tôn.”
Bữa cơm kết thúc trong không khí chẳng mấy vui vẻ, Thẩm Dục ra sân hút th/uốc giải sầu.
Tôi ngồi sofa lướt điện thoại, liếc thấy anh ta đang gọi điện thoại, vẻ mặt dịu dàng dỗ dành Thẩm Noãn đừng lo lắng, xong việc anh ta sẽ về với cô ta ngay.
Mẹ chồng lén lút ghé tai vào cửa nghe trộm một lúc.
“Nó gọi cho ai thế? Ngọt ngào gớm.”
Tôi che giấu giúp Thẩm Dục: “Chuyện công việc ấy mà, mẹ đừng lo. Anh ấy sắp thăng chức rồi, bận rộn chút cũng là khó tránh.”
Lúc nước sôi lửa bỏng này, tuyệt đối không thể để Thẩm Dục biết mình mất khả năng sinh sản.
Nếu không cái đơn ly hôn này không ký được, tôi sẽ bị chia ít đi bao nhiêu là tiền.
Mẹ chồng đắc ý: “Đúng thế, con trai mẹ có bản lĩnh, còn trẻ mà đã làm quản lý, tương lai rộng mở. Đứa bé trong trại trẻ kia mà về nhà mình cũng coi như là có phúc.”
Tôi vừa cắn hạt dưa vừa phụ họa: “Vâng vâng vâng, con trai mẹ là giỏi nhất.”
Trời tối dần, Thẩm Dục gọi điện xong đi vào bảo muốn về.
Mẹ chồng trách móc: “Không phải bảo ở lại một đêm sao? Trời tối rồi, lái xe không an toàn, sáng mai hãy đi.”
Thẩm Dục ngượng ngập: “Về còn giải quyết công việc nữa, đi luôn bây giờ thôi.”
Nói xong anh ta liếc nhìn tôi.
Tôi hiểu ý, đứng dậy: “Về thôi, công việc quan trọng hơn.”
8 Công việc quan trọng nhất của anh ta bây giờ là cái thai trong bụng “tiểu tam”, phải chạy ngay trong đêm về dỗ dành Thẩm Noãn.
Ngay tối hôm đó, tôi đã thấy ảnh hai bàn tay mười ngón đan nhau trên vòng bạn bè của hai người họ.
Không nhịn được phải cảm thán: Thật là không biết kiềm chế gì cả.
Cuối tuần hẹn Thẩm Dục bàn chuyện ly hôn, tôi và luật sư ngồi đợi ở quán cà phê cả buổi anh ta mới đến.
Hai bên ngửa bài nói chuyện thẳng thắn.
“Thưa anh Thẩm, tôi đại diện cho cô Lâm sửa đổi một chút về thỏa thuận. Quyền sở hữu căn nhà thuộc về thân chủ tôi, trong nhà còn khoản tiết kiệm gần hai triệu tệ, phía tôi đề nghị chia 7/3.”
Thẩm Dục nhíu mày: “Lâm Tranh, cô tham vừa thôi chứ.”
Không bắt anh ra đi tay trắng đã là tôi từ bi lắm rồi.
Nếu không phải luật sư bảo tôi rằng hiện nay pháp luật khá nương tay với bên có lỗi, dù ra tòa thẩm phán cũng chưa chắc phán anh ta ra đi tay trắng, muốn ly hôn thỏa thuận nhanh chóng thì chia cho đối phương 3 phần là tốt nhất.
Tôi cười cười, tâng bốc: “Thẩm Dục, nửa cuối năm anh lên chức Phó tổng rồi, còn để ý chút tiền lẻ này sao?”
Nhắc đến chuyện này, giọng điệu anh ta lại có chút đắc ý.
“Tiền tôi đúng là không để ý, nhưng nhà cửa về tay cô hết, Tiểu Noãn sinh xong thì ở đâu? Sau sinh tốn kém lắm, cô cũng phải nghĩ cho tôi chút chứ.”
Tôi cười khẩy: “Lúc anh ngoại tình có nghĩ cho tôi không?”
Giờ lại yêu cầu tôi nghĩ cho anh, anh xứng sao?
Thẩm Dục nổi giận: “Cô định ép ch/ết tôi đấy à? Cô đừng quên nếu không phải tại cô không đẻ được, tôi việc gì phải đi tìm phụ nữ bên ngoài? Tôi không thể để nhà họ Thẩm t/uyệt h/ậu được.”
Đàn ông đúng là cùng một giuộc, lời đường mật năm xưa giờ biến thành dao kiếm chĩa vào nhau.
Nhưng cũng chẳng làm tôi tổn thương được mảy may nào nữa.
“Thẩm Dục, giới hạn của tôi là ở đây. Để lại cho anh chút tiền cút xéo đã là sự khoan dung lớn nhất của tôi rồi. Hôm nay thỏa thuận này không ký xong, ngày mai tài sản chia 8/2, ngày kia là 9/1, cho đến khi anh chịu thỏa hiệp thì thôi.”
“Nếu không thì chúng ta ra tòa, xem ai thi gan được với ai?”
Thẩm Dục mặt mày tái mét, chộp lấy cái bút trên bàn ký roẹt cái tên mình vào.
Thỏa thuận có hiệu lực, tôi thở phào nhẹ nhõm.
9 Việc phân chia tài sản ly hôn diễn ra rất nhanh, chưa đầy một tuần là xong xuôi tất cả.
Tôi lướt thấy ảnh Thẩm Noãn khoe nhẫn trên mạng xã hội, làm nền phía sau là hai cuốn sổ đỏ chót chứng nhận kết hôn.
Cô ta đúng là có bản lĩnh, trong thời gian ngắn như vậy tìm được bố cho đứa con trong bụng, câu được một con “cừu béo” ngon lành.
Nhưng mấy chuyện này chẳng liên quan gì đến tôi nữa, vì lúc này tôi đã vi vu ở Châu Âu.
Mẹ chồng gọi điện tới lúc tôi đang ngủ vì lệch múi giờ, nghe bà gào thét trong điện thoại: “Chuyện là thế nào? Hai đứa ly hôn bao giờ? Chuyện lớn thế này cũng không nói với mẹ một tiếng? Trong mắt cô còn có người mẹ này không?”
“Không còn nữa đâu bà ơi. Bà có việc gì không?”
Tôi nghe thấy tiếng bố chồng cũ gầm gừ bất lực ở đầu dây bên kia.
“Thằng Dục bảo cái con tên Noãn gì đó có bầu, còn bảo đi khám rồi là con trai. Thế này là sao? Đứa bé đó có phải giống nhà họ Thẩm không?”
Rõ ràng là không rồi.
Tôi vươn vai: “Hai vị này, tôi đang ở nước ngoài, có chuyện gì ông bà tự đi mà hỏi con trai quý hóa ấy, gọi cho tôi gào thét cái gì?”
Đầu dây bên kia, mẹ chồng cũ khóc lóc thảm thiết, kêu gào con trai bà bị người ta lừa, rước vỏ ốc về đổ vỏ.
Lại chửi mắng Thẩm Noãn là rắn rết, mang giống của thằng khác về nhà họ Thẩm để mập mờ đánh lận con đen.
Tôi hả hê thưởng thức màn suy sụp của hai người họ, sau đó chu đáo nhắc nhở:
“Hai người họ cưới cũng cưới rồi, cái mũ xanh này Thẩm Dục đội thì cũng đội rồi, không tháo xuống được đâu. Chẳng phải ông bà muốn giữ gìn khí phách đàn ông cho anh ta sao? Thôi thì cục tức này hai người nuốt xuống đi.”
Bố mẹ chồng cũ đúng là ngậm bồ hòn làm ngọt.
Một mặt không thể nói cho con trai biết nó bị vô sinh, mặt khác lại không muốn con trai bị lừa.
Thế là tôi “khai sáng” cho họ: “Ông bà phải nghĩ thế này, đằng nào Thẩm Dục cũng không có con ruột được nữa, đi nhận nuôi một đứa với tình huống hiện tại thì có khác gì nhau đâu.”
Càng khuyên càng thấy như xát muối vào tim họ.
Nói đến cuối tôi không nhịn được mà cười thành tiếng.
Mẹ chồng cũ khóc rống lên, nghe như tiếng con lừa hoang đang rên rỉ vì đau lòng.
Tôi cúp máy, ngủ tiếp một giấc hồi sức, tâm trạng vô cùng sảng khoái.
Hai tháng sau lướt thấy bài đăng của Thẩm Dục: “Mừng đón quý tử”, xem ra bố mẹ chồng vẫn chưa nói sự thật cho anh ta biết.
Thế cũng tốt, chi phí chìm bỏ ra càng lớn, về sau biết sự thật mới càng đau khổ.
Tôi lẳng lặng thả cho anh ta một cái like.
Cuối năm nghỉ tết dương, tôi về nước và chạm mặt hai người họ trong cùng khu chung cư.
Thẩm Noãn đang đẩy xe nôi đi dạo cùng Thẩm Dục.
Cô ta cười tươi rói: “Chị Tranh, lâu rồi không gặp.”
Cô ta cố tình làm tôi ghê tởm đây mà, thuê nhà ngay trong khu này, lại còn cùng tòa với tôi.
“Đứa bé đáng yêu đấy.”
“Chị Tranh, thằng bé là ngôi sao may mắn đấy, nó vừa ra đời là bố nó được thăng chức lên Phó tổng tập đoàn rồi.”
“Ồ, thế à? Vẫn đang trong thời gian niêm yết công khai nhỉ?”
Thẩm Dục đắc ý ra mặt: “Chuyện ván đã đóng thuyền rồi, thời gian niêm yết chỉ là thủ tục thôi.”
Tôi gật đầu, chúc mừng một cách giả trân: “Được đấy, chúc mừng anh.”
Về đến nhà, tôi mở email, click vào bức thư đã soạn sẵn từ hai tháng trước.
Kiểm tra lại nội dung bên trong: một bản là báo cáo chẩn đoán y tế năm xưa của Thẩm Dục, một bản khác là bằng chứng anh ta nhận hối lộ, ăn chặn công quỹ ở chi nhánh mấy năm nay.
Anh ta tưởng tôi không biết những chuyện này, nhưng từ khi anh ta xảy ra chuyện mất khả năng sinh sản mấy năm trước, tôi đã âm thầm lưu lại bằng chứng.
Tôi biết thừa đàn ông không dựa vào được, chỉ có nắm trong tay con át chủ bài mới là an toàn nhất.
Sở dĩ để đến tận bây giờ mới dùng là vì tôi muốn một đòn ch/ết ngay, cắt đứt đường lui cuối cùng của anh ta.
Lên chức Phó tổng tập đoàn, anh ta đã chuẩn bị ròng rã năm năm, có thể nói là cơ hội thăng tiến duy nhất trong đời.
Một đòn chặt đứt hậu vận của anh ta mới là mục đích của tôi.
Chọn một ngày hoàng đạo, tôi nhấn nút gửi.
Ngay tối hôm đó đã gây ra sóng to gió lớn, còn tôi thì thừa dịp hỗn loạn bay trở lại Châu Âu.
Thẩm Dục điên cuồng gọi điện cho tôi, tôi không nghe cuộc nào.
Chặn hết mọi phương thức liên lạc của anh ta, sau đó mở trang web công ty anh ta lên, quả nhiên không còn tìm thấy thông tin nhân sự của anh ta nữa.
Doanh nghiệp nhà nước hiệu suất đúng là cao, nhận được email tố cáo chưa đến hai ngày làm việc đã xử lý xong.
Điện thoại liên tục có số lạ gọi đến, đủ loại tin nhắn chửi rủa, lăng mạ đập vào mắt, tôi chẳng thèm quan tâm, chặn từng số một.
Tháng Tư, kết thúc công tác ở Châu Âu, tôi về nước.
Tôi thấy Thẩm Noãn ở cổng khu chung cư, cô ta đang bế con bày sạp vỉa hè, bán mấy thứ đồ chơi trẻ em.
Đứa bé trong lòng cô ta khóc ré lên, nhưng dỗ mãi không nín, cô ta luống cuống tay chân.
Cuối cùng hết cách, cô ta vả bép bép hai cái vào người đứa bé, nó im bặt ngay lập tức.
Tôi đứng cách đó không xa nhìn cô ta một lúc, cô ta phát hiện ra tôi, ánh mắt lập tức trở nên lạnh lẽo.
“Cô đến đây làm gì? Đến xem trò cười của tôi à?”
Tôi chỉ tay vào tên khu chung cư: “Chị gái à, tôi là chủ nhà ở đây, tôi về nhà mình không được sao?”
Giọng cô ta lạnh băng: “Lâm Tranh, chị đắc ý lắm phải không? Chị quấy cho cuộc sống của tất cả mọi người rối tung lên, bản thân thì ôm tiền ôm nhà, bây giờ chị cảm thấy tôi rất nực cười chứ gì?”
Thẩm Noãn vẫn chưa hiểu rõ một chuyện, người gây chuyện đầu tiên không phải là tôi, mà là chính bản thân cô ta.
“Mang thai con của kẻ khác rồi mượn cớ leo lên chức bà chủ, tìm một kẻ ngốc để đổ vỏ, những chuyện này đều do tự tay cô làm ra, tôi đâu có ép cô.”
Thẩm Noãn khinh khỉnh nói: “Ruồi không bâu trứng không khe, Thẩm Dục cũng chẳng phải thứ tốt lành gì.”
Tôi không nhịn được bật cười, câu này thì cô ta nói không sai, Thẩm Dục đương nhiên chẳng phải thứ tốt lành gì.
Sau khi biết mình bị lừa, anh ta đã hỏa tốc ly hôn với Thẩm Noãn, còn khởi kiện yêu cầu cô ta hoàn trả số tiền đã chi tiêu trong thời gian qua.
Con không phải của mình, tiền mồ hôi nước mắt bỏ ra chỉ để đổi lấy một chiếc “mũ xanh” đội lên đầu.
Thẩm Dục chắc đến mừng thọ tám mươi tuổi nhớ lại chuyện này vẫn còn tức đến hộc m/áu.
11 Tôi kéo hành lý về đến nhà, thu dọn đồ đạc một chút, sau đó liên hệ môi giới treo biển bán nhà.
Căn nhà tân hôn này chứa đựng quá nhiều ký ức tồi tệ, giữ lại đối với tôi cũng chẳng có ý nghĩa gì.
Tôi dự định sau khi bán nhà xong sẽ xin định cư dài hạn ở Châu Âu, không bao giờ về nước nữa.
Dù sao trong nước cũng chẳng còn người hay việc gì đáng để tôi bận lòng.
Cuối tháng Tư, Thẩm Dục bỗng nhiên đến công ty tìm tôi, nhưng bị bảo vệ chặn lại dưới sảnh.
Sợ anh ta gây ảnh hưởng xấu, tôi hẹn anh ta sang quán cà phê đối diện nói chuyện.
Nửa năm không gặp, râu ria anh ta lởm chởm, suy sụp thấy rõ, cả người gầy đi một vòng, âu phục mặc trên người cũng không còn vừa vặn, trông vô cùng nhếch nhác.
“Tranh Tranh.”
“Dừng lại, đừng gọi tôi như thế, tôi nổi da gà rồi đây này.”
Trong mắt anh ta đầy những tia m/áu đỏ, ngẩng đầu nhìn tôi, hồi lâu mới khó khăn cất lời: “Hồi đó anh bị th/ương không thể sinh con, em nói với bên ngoài là do vấn đề của em, lúc đó em… em vẫn còn sẵn lòng bảo vệ lòng tự trọng của anh.”
“Thời gian qua anh đã suy nghĩ rất nhiều, anh có lỗi với em, anh thực sự xin lỗi em.”
“Chuyện trước kia là do anh khốn nạn, hy vọng em có thể tha thứ cho anh.”
Vốn tưởng hôm nay anh ta đến tìm tôi tính sổ, không ngờ lại đến để sám hối.
Đàn ông đúng là hèn hạ thật.
Có điều, tôi quá hiểu tính nết của gã tồi này, sám hối thì nửa thật nửa giả, mục đích cuối cùng vẫn là muốn tôi quay đầu.
Bởi vì hiện tại anh ta tay trắng, tiền và nhà đều rơi vào tay tôi, công việc quan trọng nhất cũng bị quấy cho mất sạch, còn sự nghiệp của tôi thì ngày càng thăng tiến.
Ngoài tôi ra, anh ta không thể tìm được người bạn đời nào thích hợp hơn nữa.
“Thẩm Dục, bây giờ anh nói những lời này đã chẳng còn ý nghĩa gì nữa rồi. Sau này chúng ta đường ai nấy đi, anh thăng quan phát tài hay c/hết bờ c/hết bụi cũng không liên quan đến tôi.”
Sắc mặt Thẩm Dục thay đổi, chất vấn tôi: “Em thực sự nhẫn tâm thế sao? Tình cảm bao nhiêu năm của chúng ta em nói bỏ là bỏ được à?”
Tôi như vừa nghe được chuyện cười gì đó hài hước lắm.
“Lúc anh ngoại tình đòi ly hôn với tôi, sao anh không nghĩ đến tình cảm bao nhiêu năm của chúng ta? Thẩm Dục, không phải anh tỉnh ngộ đâu, mà là anh hối hận vì mình bị lừa thôi.
Nếu đứa con của Thẩm Noãn thực sự là của anh, e rằng bây giờ anh đã một nhà ba người vui vẻ hòa thuận, trong lòng chỉ tiếc là sao không ly hôn đá tôi đi sớm hơn ấy chứ.”
Đàn ông – cái giống loài ruột để ngoài da này – chỉ biết cân nhắc thiệt hơn trước lợi ích mà thôi.
Tất cả những màn biểu diễn ra sức và đầy tình cảm của Thẩm Dục, chẳng qua chỉ là muốn vớt vát lại tổn thất.
Vở kịch diễn đến đây tôi cũng đã xem chán rồi.
“Tuần sau tôi phải quay lại Châu Âu, sau này chắc cũng ít khi về, anh cũng đừng đến quấy rầy tôi nữa, tự giải quyết cho tốt đi.”
Nói xong câu đó, tôi đứng dậy bỏ đi.
Căn nhà đã ủy thác cho môi giới rao bán, sau này giao dịch đều thực hiện online, cũng không cần tôi phải bận tâm.
Chỉ là mới quay lại Châu Âu được vài ngày, môi giới đã gọi điện báo cho tôi biết, nói bố mẹ chồng cũ của tôi đến khu chung cư làm loạn, rêu rao tôi lừa tiền, lừa nhà của họ.
Môi giới khéo léo nhắc nhở: “Chị ơi, chị xem có xử lý được không? Chứ lần nào dẫn khách đến xem nhà cũng bị ngăn cản, nhà khó bán lắm ạ.”
Tôi đáp: “Yên tâm, tôi xử lý ngay đây.”
Tôi lập tức tìm đến thành viên của “tổ chức tình báo” đầu làng, thuê hai bà cô có cái miệng rộng nhất, mua hai cái loa phóng thanh to nhất, để họ chia ca ngày ca đêm, tuyên truyền 24/24 giờ ở đầu làng về mấy chuyện thối nát của nhà họ Thẩm.
Hai bà cô không phụ sự kỳ vọng, biên soạn hẳn một bài vè, ngày nào cũng cầm loa toang toác ở đầu làng, rất nhanh đã khiến bố mẹ Thẩm Dục không dám ngẩng đầu lên nhìn ai trong thôn.
Dùng “phép thuật” đánh bại “phép thuật”, quả nhiên là hiệu quả nhất.
Chỉ cần bố mẹ Thẩm Dục dám đến khu chung cư làm loạn một ngày, tôi dám để họ “nổi tiếng” ở trong làng cả một năm.
Ông bà già còn đang tính để con trai tìm một người đã ly hôn hoặc góa chồng có con riêng để lập gia đình mới.
Vì muốn giữ chút tiếng thơm, không muốn việc xấu trong nhà đồn xa, họ không bao giờ dám đến chọc vào tôi nữa.
Không còn hai người đó cản trở, bên môi giới cũng rất nhanh đã bán được nhà.
12 Năm năm hôn nhân, đổi lại hơn bảy trăm vạn tệ lạnh lẽo.
Tôi nằm trên chiếc giường êm ái nơi đất khách quê người, không nhịn được mà cười ra tiếng.
Thẩm Dục từ sau khi bị doanh nghiệp nhà nước sa thải thì cả người suy sụp, cùng bố mẹ ru rú ở quê một thời gian dài, không chịu đi tìm việc làm.
Đứa con trai từng là niềm tự hào của bố mẹ giờ biến thành kẻ vô dụng, hai ông bà ở nhà than ngắn thở dài, quay sang oán trách lẫn nhau.
Sau đó, phải đến hai năm sau tôi mới nghe được tin tức về anh ta, lúc đó tôi vừa thăng chức Giám đốc và về nước báo cáo công tác.
Hai thành viên “tổ chức tình báo” tôi thuê trước kia kể lại rằng, Thẩm Dục dưới sự sắp đặt của bố mẹ đã cưới một góa phụ có con riêng ở làng bên cạnh.
Nghe nói là người quen biết rõ gốc rễ, góa phụ kia thường xuyên dẫn con trai sang nhà họ Thẩm chơi, đứa bé thông minh lanh lợi, vừa mở miệng đã gọi ông nội bà nội, dỗ cho hai ông bà già vui như mở cờ trong bụng, thế là vun vào ép đứa con trai ngu hiếu của mình cưới cô ta.
Nhưng không ngờ cưới chưa được một tháng, đằng gái đã lộ rõ bản chất.
Đối phương biết Thẩm Dục không thể sinh con, toan tính tiền bạc của nhà họ Thẩm sau này đều thuộc về con trai mình, thế là bắt đầu tác oai tác quái trong nhà.
Không những hành hạ hai ông bà già đến mức lớn tuổi rồi còn phải đi làm thuê, mà còn ép Thẩm Dục lấy nốt số tiền tiết kiệm ít ỏi còn lại đi mua nhà trên thị trấn.
Tôi nghe mà cười không khép được mồm, chuyển khoản thêm năm trăm tệ cho hai bà cô để họ kể tiếp.
“Con mụ đó ghê gớm lắm nhé, nghe nói thằng con nhà họ Thẩm trước kia làm Tổng giám đốc ở công ty lớn, nên không chịu để chồng ngồi không, mỗi tháng bắt buộc phải nộp một vạn tệ, không nộp đủ là ném cả người lẫn hành lý ra đường.”
“Còn bố mẹ nó cũng tội nghiệp lắm, hôm kia tôi còn thấy hai ông bà già ngồi bán rau ở chợ thị trấn, ông già nước mũi đóng băng thành cột luôn.”
“Trời lạnh, hai người run như cầy sấy, nhìn từ xa cứ tưởng bị Parkinson tái phát.”
Thẩm Dục từ khi cưới đời vợ thứ ba là góa phụ này, ngày nào cũng bị quất cho xoay như chong chóng.
Cứ nghĩ đến cảnh vất vả kiếm tiền nuôi con trai thằng khác, chắc anh ta có gan muốn c/hết quách cho xong.
Tôi vừa cắn hạt dưa vừa bình luận: “Đáng đời.”
Đây có lẽ chính là vỏ quýt dày có móng tay nhọn.
Lần sau nghe tin về anh ta thì đã là tin báo tử.
Tôi rất ngạc nhiên, hỏi thăm một chút mới biết hóa ra là c/hết ở công trường.
Thẩm Dục bị vợ ép đi làm, vì chuyện bê bối trước kia nên không tìm được vị trí quản lý, chỉ đành bắt đầu làm từ công việc phụ hồ trộn vữa thấp kém nhất.
Mấy năm nay anh ta cũng có tuổi rồi, sức khỏe không chịu nổi, nhưng trong nhà có mấy miệng ăn chờ anh ta nuôi, nên ngày nào cũng đi sớm về khuya, mệt như trâu ngựa.
Một phút lơ là xảy ra t/ai n/ạn ở công trường, tối hôm đó được bạn công trường khiêng về thì người đã không qua khỏi.
Bên công trường bồi thường hai mươi vạn tệ, vợ anh ta lại trở thành góa phụ, thế là vơ hết tiền bồi thường giữ chặt trong tay, bố mẹ Thẩm Dục một xu cũng không vớt được.
Bây giờ trong nhà đang náo loạn gà bay chó sủa, ba người vì tranh giành số tiền này mà bận đến mức chẳng thèm lo tang lễ.
Chuyện này khiến tôi không kìm được nhớ lại năm đó anh ta cũng bị t/ai n/ạn ở công trường.
Mẹ Thẩm Dục sau đó đi mời thầy bói về gieo cho anh ta một quẻ.
Thầy bói phán số mệnh anh ta đời này có hai đại kiếp nạn, cách hóa giải duy nhất là đừng làm điều ác, đừng vô cớ tạo nghiệp chướng.
Một đại kiếp nạn khiến anh ta mất khả năng sinh sản, đại kiếp nạn còn lại khiến anh ta mất m/ạng.
Cả hai lần đều là t/ai n/ạn ở công trường.
Nhưng nếu anh ta không ngoại tình, giờ phút này có lẽ đã thăng chức lên quản lý cấp cao, sẽ không phải đụng tay vào việc công trường nữa, cũng chẳng đến mức mất m/ạng.
Nghĩ đi nghĩ lại, tất cả đều là định mệnh an bài.
Đám tang cuối cùng vẫn không tổ chức được, thi thể hỏa táng qua loa rồi chôn cất, hậu sự sơ sài, lễ tết cũng chẳng có người đốt cho đồng tiền vàng mã.
Bố mẹ và vợ anh ta kiện cáo nhau mấy bận, vì chuyện chia tiền bồi thường mà hai bên trở mặt thành thù.
Từ đó về sau, ngôi nhà cũ của họ Thẩm càng thêm hoang tàn, giống như bị rút hết long mạch, không còn chút sinh khí.
Vận may, cuối cùng đều rơi hết vào người tôi.
Thi thoảng đêm về không ngủ được, đứng trước cửa sổ sát đất của căn hộ cao cấp khu CBD nhìn xuống cảnh đêm trung tâm tài chính, trong đầu tôi luôn vô thức nhớ lại những lời đường mật Thẩm Dục nói lúc mới kết hôn.
Anh ta từng thề rằng sẽ mãi mãi không phản bội tôi, nếu phản bội tôi thì sẽ c/hết không được tử tế.
Quả nhiên, một lời thành sấm.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét